TNXP GIỮ MẠCH SỐNG TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến Trường Sơn – con đường huyết mạch của cuộc kháng chiến, một TNXP quê Thái Bình đã dành trọn tuổi trẻ để giữ cho “mạch sống” ấy không ngừng chảy, bất chấp bom đạn, đói rét và hiểm nguy cận kề.
Chúng tôi không gọi Trường Sơn là con đường.
Chúng tôi gọi nó là mạch sống.
Nếu mạch ấy tắc, phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu gạo, thiếu thuốc – và có thể thiếu cả niềm tin. Bởi vậy, nhiệm vụ của TNXP chúng tôi là giữ cho mạch sống ấy chảy liên tục, ngày này qua ngày khác.
Cao trào đầu tiên là những đợt đánh phá liên hoàn. Bom vừa dứt, chúng tôi lao ra. Người san đất, người kéo cây, người dẫn xe. Không có khái niệm “xong việc”, vì chỉ cần một hố bom chưa lấp, mạch sống lại bị nghẽn.
Cao trào lớn nhất là đợt cao điểm chiến dịch. Xe ra tiền tuyến dồn dập. Đường vừa sửa xong đã rung lên vì bánh xe. Máy bay quay lại, đánh trúng đoạn vừa thông. Chúng tôi phải quyết định nhanh: sửa tại chỗ hay mở đường vòng. Mỗi quyết định đều ảnh hưởng đến hàng trăm con người phía trước.
Có hôm, tôi làm việc suốt ba mươi sáu giờ liền. Khi ngồi xuống, chân không còn cảm giác. Nhưng nghe tin xe đã qua, tôi lại đứng dậy được.
Sau chiến tranh, tôi về quê làm cán bộ hợp tác xã. Nhiều người hỏi:
“Ngày ấy, các anh có sợ không?”
Tôi trả lời thật lòng:
Sợ chứ. Nhưng nếu mạch sống ngừng chảy, chúng tôi còn sợ hơn.



