TNXP Hoàng Thị Lư
Cuộc trò chuyện với Cựu Thanh niên xung phong Hoàng Thị Lư
CUỘC GẶP GỠ NỮ DÂN QUÂN DU KÍCH TRỞ VỀ TỪ
“THỜI HOA LỬA”
Giữa nhịp sống bình yên của hôm nay, có những lúc con người ta chợt muốn dừng lại để lắng nghe ký ức của quá khứ. Không phải để nhắc lại chiến tranh hay khơi gợi đau thương, mà để hiểu vì sao giữa cuộc sống bình yên hôm nay, chúng ta cần biết trân trọng từng phút giây đang có. Trong khoảnh khắc lắng đọng ấy, em được ngồi bên bà Hoàng Thị Lư, lắng nghe bà kể về quãng đời thanh xuân gắn liền với những năm tháng tham gia dân quân du kích tại quê hương Thanh Hóa. Những câu chuyện bà kể không ồn ào, không khoa trương, mà giản dị, chân thành, phản ánh hình ảnh của một thế hệ thanh niên cách mạng đã âm thầm cống hiến, sống trọn tuổi trẻ cho quê hương, đất nước, để từ đó viết nên nền hòa bình mà hôm nay chúng em đang được thừa hưởng.
Bà Hoàng Thị Lư sinh năm 1946, quê tại thôn Lạch Trường, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bà tham gia lực lượng dân quân du kích tại địa phương thuộc tỉnh Thanh Hóa. Đó là những năm tháng bom đạn vẫn rền vang trên bầu trời, khi thanh niên trong làng không ai đứng ngoài công việc chung. Bà bảo, lúc ấy không ai nghĩ mình làm điều gì lớn lao, chỉ nghĩ đơn giản: quê hương cần thì mình đi. Qua lời kể chậm rãi của bà, em hình dung được những đêm tối lặng gió, khi bà cùng đồng đội thay nhau canh gác, tuần tra, lắng nghe từng âm thanh trên bầu trời để kịp thời báo động cho dân làng. Có những ca trực kéo dài trong mệt mỏi, nhưng không ai rời vị trí, bởi phía sau họ là mái nhà, là ruộng đồng, là những người thân đang ngủ yên. Không chỉ bảo vệ xóm làng, bà còn tham gia lao động xây dựng quê hương. Những ngày nắng gắt, bà cùng thanh niên trong vùng đào mương, đắp bờ tại khu vực Cầu De, góp sức cho tuyến kênh mương liên xã phục vụ sản xuất của khoảng mười xã. Đôi bàn tay con gái khi ấy đã chai sần vì cuốc xẻng, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin vào những mùa lúa xanh sau này.
Bà còn kể về những ngày cùng chị em chế biến thực phẩm, chuẩn bị bữa ăn tập thể trong điều kiện thiếu thốn. Những bữa cơm giản dị, đôi khi chỉ có khoai sắn, nhưng luôn đầy ắp tình người. Giữa gian khó, con người càng thương nhau hơn, gắn bó với nhau bằng sự sẻ chia lặng lẽ. Khi được hỏi điều bà nhớ nhất về quãng thời gian ấy, bà không nhắc đến bom đạn, mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Nhớ nhất là tình người. Khó mấy cũng cùng nhau vượt qua.” Câu nói mộc mạc ấy khiến em lặng đi, bởi trong đó là cả một thời tuổi trẻ đã đi qua trong hy sinh nhưng không hề oán thán.
Khi nhắn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay, bà Hoàng Thị Lư không nói những điều lớn lao hay sáo rỗng. Bà chỉ mong lớp trẻ biết trân trọng cuộc sống hòa bình đang có, sống chan hòa, biết yêu thương và có trách nhiệm với gia đình, quê hương. Theo bà, thế hệ trẻ hôm nay không cần phải cầm súng ra chiến trường như lớp người đi trước, mà cần nỗ lực học tập, lao động và sống tử tế để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Với bà, tiếp nối “thời hoa lửa” chính là giữ gìn những giá trị tốt đẹp của con người Việt Nam — lòng nhân ái, tinh thần đoàn kết và ý thức cống hiến âm thầm trong cuộc sống hằng ngày.
Buổi trò chuyện kết thúc khi nắng chiều đã nhạt. Em nhìn bà – mái tóc đã bạc theo năm tháng – và chợt nhận ra rằng, những đóng góp của bà không được ghi lại bằng giấy khen hay huân chương, mà được lưu giữ trong ký ức của gia đình, trong những con mương vẫn còn dẫn nước về ruộng đồng quê hương. Từ câu chuyện của bà Hoàng Thị Lư, em hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà hiện diện ngay trong những con người bình dị quanh mình. Và chính từ những điều giản đơn ấy, lòng biết ơn trong em được thắp lên – lặng lẽ nhưng bền bỉ, như ngọn lửa của một thời không quên.



