TNXP MỞ ĐƯỜNG CHO PHÁO VÀO TRẬN ĐỊA
Trong những giờ phút quyết định của một chiến dịch, các TNXP đã mở đường xuyên rừng, xuyên bom, để pháo lớn kịp vào trận địa, góp phần làm nên thắng lợi.
Pháo không đi được nếu đường không mở.
Và đường ấy không chờ ai.
Chúng tôi nhận nhiệm vụ mở đường gấp cho pháo lớn. Thời gian tính bằng giờ. Địch đánh phá liên tục vì đã nắm được hướng cơ động.
Cao trào đầu tiên là địa hình quá hẹp. Đường rừng dốc, đá tai mèo lởm chởm. Pháo nặng hàng tấn. Chúng tôi phải mở từng mét, vừa mở vừa né bom.
Có đoạn, phải phá đá ngay khi máy bay vừa rút. Tiếng cuốc xẻng chưa dứt thì tiếng động cơ lại quay về. Chúng tôi nằm ép sát đất, chờ rồi lại bật dậy làm tiếp.
Cao trào lớn nhất là đêm thông đường cuối cùng. Pháo phải vào trận địa trước sáng. Mưa rừng trút xuống. Đường trơn như bôi mỡ. Pháo có thể trượt bất cứ lúc nào.
Chúng tôi dùng thân mình chèn bánh. Dùng vai đẩy. Có người ngã, đứng dậy làm tiếp. Không ai rời vị trí.
Khi pháo vào được trận địa, trời vừa sáng. Tiếng nổ đầu tiên của pháo ta vang lên không lâu sau đó. Chúng tôi đứng xa nhìn về phía trận địa, im lặng mà rưng rưng.
Sau chiến tranh, nhiều TNXP trong tổ không còn đủ sức lao động nặng. Nhưng mỗi lần nhắc lại, ai cũng nói cùng một câu:
“Pháo nổ được, là đường mở đã đúng lúc.”



