TNXP MỞ ĐƯỜNG QUA TRỌNG ĐIỂM KHE VE
Giữa trọng điểm đánh phá ác liệt bậc nhất Trường Sơn, những TNXP đã dùng thân mình, cuốc xẻng và ý chí để mở đường qua Khe Ve – nơi “sống một ngày là thắng một ngày”.
Nếu Đồng Lộc là yết hầu, thì Khe Ve là cổ họng của tuyến Trường Sơn.
Máy bay Mỹ coi nơi này là mục tiêu hủy diệt bằng mọi giá.
TNXP đến Khe Ve trong tình trạng biết trước điều tàn khốc. Nhưng không ai chùn bước. Họ hiểu: đường mà không mở được, chiến trường phía trước sẽ thiếu máu.
Ngày đầu đặt chân đến, cả khu vực chỉ là đá vỡ, cây cháy, hố bom chằng chịt. Ban ngày không thể làm. Ban đêm vừa làm vừa nghe tiếng máy bay gầm rú.
Cao trào đầu tiên là đợt bom rải thảm kéo dài nhiều ngày. Đường vừa mở xong lại bị đánh sập. Có đoạn, TNXP phải mở đi mở lại đến mười lần.
Có đồng đội vừa cuốc được vài nhát thì bom nổ. Khi khói tan, chỉ còn lại chiếc cuốc gãy cán.
Cao trào lớn nhất là đêm thông đường cho đoàn xe vượt trọng điểm. Mưa rừng xối xả. Bom nổ chớp sáng cả khe núi. TNXP đứng dọc hai bên đường, dùng thân mình che bánh xe khỏi trượt xuống vực.
Có người bị sức ép bom hất văng xuống suối. Có người bị thương nhưng vẫn bám trụ đến khi xe cuối cùng qua được.
Khi bình minh lên, con đường hiện ra ngoằn ngoèo, loang lổ vết bom, nhưng nó thông suốt.
Sau chiến tranh, nhiều TNXP trở về với thương tật. Có người không còn khả năng lao động. Có người mang mảnh bom trong người suốt đời.
Nhưng mỗi khi nhắc đến Khe Ve, họ không nói về mất mát. Họ nói:
“Đường ấy thông được, là đáng.”
Bởi Khe Ve không chỉ là nơi mở đường.
Nó là nơi TNXP đã lấy chính sinh mạng mình để lát nên con đường chiến thắng.


