TNXP - Nguyễn Văn Lợi
Nguyễn Văn Lợi, người cựu thanh niên xung phong năm nào, mỗi lần nhắc lại kỷ niệm tải đạn ra chiến trường là đôi mắt ông lại ánh lên những ký ức vừa tự hào vừa xót xa. Ông kể lại rằng những năm tháng ấy, khi cuộc kháng chiến đang vào giai đoạn ác liệt, lực lượng thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ vận chuyển đạn dược, lương thực, thuốc men vào tiền tuyến. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng mỗi chuyến đi của họ đều cận kề với cái chết. Trong ký ức của ông Lợi, đêm rừng Trường Sơn như đặc quánh lại bởi tiếng máy bay địch quần thảo và những loạt bom trút xuống bất ngờ. Thế nhưng, giữa hiểm nguy đó, những đoàn tải đạn vẫn âm thầm nối đuôi nhau, lặng lẽ đi trong bóng tối để kịp thời tiếp sức cho các đơn vị đang chiến đấu. Ông Lợi nhớ nhất là một đêm mưa tầm tã, đoàn ông phải đưa hàng qua con dốc đá trơn trượt. Ba lô nặng trĩu bởi mấy thùng đạn 12,7 ly khiến bước chân của mỗi người như bị ghì xuống. Đang đi thì pháo sáng địch bắn lên, cả đoàn phải lao nhanh vào các hốc đá ven đường. Bom nổ chát chúa, đất đá văng tung tóe, tiếng đồng đội gọi nhau trong âm thanh hỗn loạn. Khi loạt bom tạm dứt, họ lại lặng lẽ đứng dậy, phủi đất trên áo và tiếp tục gánh hàng đi, bởi phía trước là biết bao chiến sĩ đang trông chờ. Có lần, một đồng đội của ông bị thương vì trúng mảnh bom, máu thấm đỏ cả chiếc áo bộ đội sờn cũ. Nhưng cậu ấy vẫn cắn răng xin được ở lại để hoàn thành nốt chuyến tải đạn. Sự kiên cường đó, ông Lợi nói, là thứ mà cả đời ông không bao giờ quên. Chính tinh thần ấy đã giúp ông và đồng đội vượt qua những ngày tháng gian nguy nhất. Ngày nay, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng với ông Nguyễn Văn Lợi, những kỷ niệm tải đạn năm xưa vẫn như cuốn phim không phai. Ông xem đó là thời tuổi trẻ rực rỡ nhất, là minh chứng cho tinh thần hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong, những con người đã góp phần quan trọng vào chiến thắng chung của dân tộc. Những ký ức ấy vẫn sống mãi trong ông như một phần máu thịt, vừa đau thương vừa đầy tự hào |



