TNXP SỐNG TRỌN TUỔI XUÂN GIỮA CHIẾN TRANH
Giữa lửa đạn Trường Sơn, những TNXP quê Thái Bình đã sống trọn tuổi hai mươi của mình – yêu thương, hy sinh, mơ ước – trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất của chiến tranh.
Chúng tôi đến Trường Sơn khi vừa tròn hai mươi.
Tuổi mà ở quê, người ta lo chuyện cưới xin, ruộng vườn. Còn chúng tôi, lo bom nổ lúc nào, đường có thông kịp không.
1. Tuổi xuân không son phấn
Không gương, không son. Áo quần bạc màu. Tóc cháy nắng. Nhưng chúng tôi vẫn biết mình đang trẻ.
Có những tối hiếm hoi yên tiếng bom, chúng tôi ngồi bên nhau, kể chuyện quê, hát khe khẽ. Có người nhớ nhà, có người thầm thương đồng đội mà không dám nói.
Cao trào đầu tiên là những mối tình không kịp gọi tên. Chỉ là ánh mắt, là cái đưa tay đỡ nhau qua suối, là chia nửa củ sắn trong cơn đói.
2. Tuổi xuân đi qua cái chết
Chiến tranh không cho chúng tôi nhiều thời gian mơ mộng. Có người sáng còn cười, tối đã nằm lại ven đường.
Cao trào lớn nhất là lễ truy điệu vội bên rừng. Không vòng hoa, không hương khói. Chỉ có mũ tai bèo đặt trên nấm đất mới đắp.
Chúng tôi đứng nghiêm, nước mắt chảy không thành tiếng. Tuổi xuân của bạn tôi kết thúc ở đó.
3. Sống trọn – vì không còn lựa chọn
Chúng tôi sống vội, sống hết mình, bởi không ai biết ngày mai còn hay mất. Mỗi ngày thông được một đoạn đường, cứu được một chuyến xe, là sống có ý nghĩa.
Ngày hòa bình, tôi trở về quê, lập gia đình muộn. Có người hỏi:
– Có tiếc tuổi trẻ không?
Tôi trả lời thật lòng:
Không. Vì tuổi trẻ ấy đã được sống trọn vẹn cho đất nước.


