TNXP SỬA ĐƯỜNG TRONG MƯA PHÁO
Giữa những trận mưa pháo dồn dập, một nữ TNXP quê Thái Bình đã cùng đồng đội sửa đường ngay khi bom vừa ngớt, chạy đua với thời gian để giữ tuyến vận tải không bị đứt gãy.
Bom rơi xong là chúng tôi ra đường.
Không có thời gian để sợ.
Con đường vừa bị cày nát. Hố bom chồng hố bom. Trời mưa, nước đọng. Nếu không sửa kịp, xe không qua được.
Cao trào đầu tiên là những lần sửa đường khi pháo chưa dứt hẳn. Chúng tôi nghe tiếng rít, đoán hướng, nép vào taluy rồi lại lao ra.
Cao trào lớn nhất là trận mưa pháo kéo dài cả ngày. Đường bị đánh liên tục. Đêm xuống, chúng tôi phải dùng thân cây, đất đá lấp hố trong ánh sáng mờ của đom đóm và đèn bịt kín.
Một đồng đội của tôi ngã xuống ngay bên hố bom vừa lấp xong. Chúng tôi đặt chị vào võng, nhưng con đường phía trước vẫn cần thông.
Khi đoàn xe vượt qua an toàn lúc rạng sáng, tôi ngồi tựa lưng vào vách núi, tay run lên vì mệt và vì lạnh.
Bây giờ, mỗi khi đi trên con đường nhựa phẳng lì ở quê, tôi vẫn nhớ:
đã có những con đường được sửa bằng máu và nước mắt trong mưa pháo.



