TNXP TRƯỜNG SƠN – TUỔI HAI MƯƠI GIỮA ĐẠI NGÀN
Tuổi hai mươi của một chàng trai quê lúa Thái Bình đã trôi qua giữa đại ngàn Trường Sơn – nơi không có khái niệm ngày nghỉ, chỉ có những đêm mở đường, bom đạn và khát vọng được sống trọn với Tổ quốc.
Tuổi hai mươi của tôi không có hoa phượng, không có sân trường, không có những buổi hò hẹn.
Tuổi hai mươi của tôi nằm giữa đại ngàn Trường Sơn.
Ngày nhập ngũ, tôi vừa tròn hai mươi. Ở quê, mẹ tôi còn giữ đôi quang gánh bên bờ ruộng. Còn tôi, vai đeo ba lô, tay cầm cuốc xẻng, bước vào rừng.
Cao trào đầu tiên là những tháng ngày mở đường trong im lặng. Chúng tôi làm việc ban đêm, ngủ ban ngày. Không ánh đèn. Không tiếng nói lớn. Mỗi nhát cuốc phải thật nhanh, thật chính xác. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào.
Cao trào lớn nhất là đêm sinh nhật tuổi hai mươi mốt. Tôi không nhớ ngày. Chỉ biết hôm đó mưa rất to. Đường bị sạt. Chúng tôi phải thông tuyến trước sáng. Khi xong việc, tôi ngồi dưới gốc cây, nhai vội nắm cơm nắm. Một đồng đội nhìn tôi, nói nhỏ:
“Chắc hôm nay mày thêm một tuổi.”
Tôi cười. Không bánh, không nến. Nhưng tôi biết: mình đang sống đúng tuổi trẻ của thời đại.
Bây giờ, tóc tôi đã bạc. Nhưng khi nhắm mắt, tôi vẫn thấy mình tuổi hai mươi, đứng giữa Trường Sơn, lắng nghe rừng thở cùng nhịp tim mình.


