TNXP và lòng yêu nước – Khi lý tưởng hóa thân vào từng sọt đá, chuyến xe
Lòng yêu nước của Thanh niên xung phong (TNXP) trong "Thời hoa lửa" là một thứ tình cảm mãnh liệt nhưng vô cùng cụ thể. Nó không ồn ào mà bền bỉ, không phô trương nhưng sẵn sàng dâng hiến đến giọt máu cuối cùng để giữ vững mạch máu giao thông cho quê hương "Trung dũng kiên cường".
Lòng yêu nước qua đôi vai gầy và bàn tay sắt
Đối với những chàng trai, cô gái vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa, Đức Huệ, yêu nước nghĩa là chấp nhận rời xa mái trường để dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất.
· Hành động thay lời nói: Yêu nước là khi đôi vai sưng tấy vì gánh đá nhưng vẫn không hạ đòn gánh; là khi đôi chân lở loét vì nước phèn mặn nhưng vẫn lội rừng tràm để tải thương.
· Bản lĩnh thép: Những người lính đặc công như anh Võ Văn Chương luôn thấy ở các chiến sĩ TNXP một ý chí phi thường. Khí tiết của người tiền bối như cụ Võ Văn Tần đã dạy họ: "Yêu nước là biết hy sinh cái riêng vì cái chung". Dưới lòng địa đạo Đức Huệ hay giữa trận địa bom nổ chậm, lòng yêu nước chính là chất keo kết dính những con người bình thường thành một khối thép bất khả xâm phạm.
Sự cộng hưởng lòng dân bám trụ
Lòng yêu nước của TNXP được nuôi dưỡng và tiếp sức bởi những người mẹ, người chị bám trụ. Những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của đã dạy các anh chị rằng: yêu quê hương là phải giữ lấy từng tấc đất, từng gốc tràm.
· Hậu phương tại chỗ: Mẹ yêu nước bằng cách thắt lưng buộc bụng nhường cơm cho TNXP, bằng cách thức trắng đêm canh gác cho những chuyến xe thồ đi qua.
· Điểm tựa tinh thần: Khi TNXP mệt lả vì công việc nặng nhọc dưới nắng cháy biên thùy, một bát nước lá của mẹ, một lời động viên của bà con xóm lá chính là hiện thân của lòng yêu nước. Sự gắn kết giữa sức trẻ và lòng dân đã biến mỗi cung đường Đức Huệ thành một biểu tượng của sự đồng lòng, nơi kẻ thù dù có máy móc hiện đại đến đâu cũng không thể cắt đứt được ý chí của con người.
Lời thề khắc cốt ghi tâm
Tại sao tuổi trẻ Long An lại có thể yêu nước một cách kiên trung đến thế? Bởi vì trong lồng ngực họ luôn vang vọng lời thề "Độc lập hay là chết!". Trong "Thời hoa lửa", yêu nước là mệnh lệnh từ trái tim. Họ hiểu rằng nếu không có độc lập, mọi ước mơ cá nhân đều trở nên vô nghĩa. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời vừa chạm ngưỡng đôi mươi, trên tay vẫn còn nắm chặt cán xẻng mở đường. Sự ra đi của họ thầm lặng nhưng rực rỡ, để lại cho hậu thế một định nghĩa sống động về lòng yêu nước: đó là sự tận trung vô điều kiện với vận mệnh của dân tộc.
Di sản cho thế hệ hôm nay
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, lòng yêu nước của tuổi trẻ Long An mang một hình thái mới: đó là sự nỗ lực trong học tập, sáng tạo trong lao động và trách nhiệm với cộng đồng.
Gia tài cha ông để lại là bài học về tinh thần dấn thân. "TNXP và lòng yêu nước" nhắc nhở chúng ta: Lòng yêu nước không bao giờ cũ. Hãy tiếp nối truyền thống của các thế hệ đi trước bằng những hành động thiết thực để xây dựng huyện Đức Huệ và tỉnh Long An ngày càng giàu mạnh. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã từng dùng cả thanh xuân để gánh vác non sông trên đôi vai mình.



