TỔ 3 LỚP 10C2 TRƯỜNG THPT NGUYỄN VĂN TRỖI (4)
Tên bài viết: Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm
Những trang nhật ký còn mãi với thời gian
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao con người sống và chiến đấu bằng cả tuổi trẻ, lý tưởng và lòng yêu nước. Trong số đó, câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm cùng cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm khiến em xúc động và khâm phục nhất. Những trang nhật ký không chỉ ghi lại sự khốc liệt của chiến tranh mà còn cho thấy vẻ đẹp của một tâm hồn đầy yêu thương, dũng cảm và giàu lý tưởng sống.
Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội. Khi đất nước còn chìm trong bom đạn chiến tranh, chị đã xung phong vào chiến trường miền Nam để làm bác sĩ quân y. Nơi chị công tác là vùng chiến sự khốc liệt ở Quảng Ngãi, thiếu thốn đủ điều: thuốc men, lương thực và cả sự an toàn cho tính mạng. Thế nhưng, người nữ bác sĩ trẻ ấy vẫn ngày đêm chăm sóc thương binh, cứu chữa cho bộ đội và nhân dân bằng tất cả lòng tận tụy.
Giữa chiến trường đầy bom đạn, Đặng Thùy Trâm đã viết nhật ký như một cách để ghi lại những cảm xúc chân thật nhất của mình. Trong những trang viết ấy có nỗi nhớ gia đình, nỗi đau trước sự hi sinh của đồng đội, có cả những phút yếu lòng của một cô gái trẻ. Nhưng trên tất cả vẫn là tình yêu quê hương đất nước và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
Đọc những dòng nhật ký của chị, em đặc biệt xúc động trước tinh thần hi sinh cao đẹp của thế hệ thanh niên thời chiến. Dù biết chiến trường vô cùng nguy hiểm, chị vẫn chọn ở lại để cứu người. Có những đêm phải chạy bom, có những ngày thiếu thuốc men, nhiều thương binh đau đớn mà không đủ điều kiện chữa trị, nhưng chị chưa bao giờ từ bỏ trách nhiệm của mình. Đặng Thùy Trâm đã sống đúng với lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ: sống không chỉ cho riêng mình mà còn cho Tổ quốc và nhân dân.
Năm 1970, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hi sinh khi mới 27 tuổi. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại suốt nhiều năm rồi trao trả cho gia đình. Khi được xuất bản, cuốn nhật ký đã khiến hàng triệu người xúc động bởi sự chân thành, giản dị nhưng vô cùng sâu sắc. Những trang viết ấy giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về chiến tranh và càng thêm biết ơn những con người đã hi sinh cho độc lập dân tộc.
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm giúp em nhận ra rằng giá trị của con người không nằm ở việc sống bao lâu mà ở cách sống như thế nào. Chị đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, để lại cho đời một tấm gương đẹp về lòng yêu nước, sự nhân hậu và tinh thần cống hiến.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, em càng trân trọng hơn những hi sinh của thế hệ đi trước. Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm sẽ mãi là ngọn lửa đẹp thắp sáng lòng yêu nước và nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải sống có trách nhiệm, biết ước mơ, biết cống hiến để xứng đáng với sự hi sinh của cha anh năm xưa.



