Tổ bộc phá và những người đồng đội
Trong những ngày chuẩn bị cho chiến dịch lớn, đơn vị của người chiến sĩ quê Cao Bằng được phổ biến nhiều nhiệm vụ khác nhau. Có tổ trinh sát, tổ liên lạc, tổ hỏa lực, và có cả tổ bộc phá – những người được giao nhiệm vụ đặc biệt khó khăn và nguy hiểm. Khi nghe nhắc đến tổ bộc phá, người lính trẻ nhìn về phía những đồng đội được phân công vào tổ ấy với một sự khâm phục lặng lẽ.

Trong những ngày chuẩn bị cho chiến dịch lớn, đơn vị của người chiến sĩ quê Cao Bằng được phổ biến nhiều nhiệm vụ khác nhau. Có tổ trinh sát, tổ liên lạc, tổ hỏa lực, và có cả tổ bộc phá – những người được giao nhiệm vụ đặc biệt khó khăn và nguy hiểm.
Khi nghe nhắc đến tổ bộc phá, người lính trẻ nhìn về phía những đồng đội được phân công vào tổ ấy với một sự khâm phục lặng lẽ.
Họ không phải những người nói nhiều.
Cũng không phải những người thích được chú ý.
Nhưng ai cũng hiểu nhiệm vụ của họ đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và lòng can đảm rất lớn.
Một buổi tối, anh được phân công hỗ trợ việc chuẩn bị vật chất cho tổ bộc phá.
Đó là lần đầu tiên anh có dịp ngồi lâu với những người đồng đội ấy.
Họ cẩn thận kiểm tra từng dụng cụ, từng sợi dây, từng chi tiết nhỏ.
Không ai làm qua loa.
Một người trong tổ nói:
— Làm việc này phải thật chắc chắn. Sai một chút là ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Người chiến sĩ trẻ nghe mà càng thấy rõ trách nhiệm nặng nề của họ.
Điều khiến anh ấn tượng nhất không phải là sự gan dạ, mà là sự bình tĩnh.
Trong khi nhiều người nghĩ đến hiểm nguy phía trước, những người trong tổ bộc phá lại tập trung vào công việc một cách tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Anh hỏi một đồng đội lớn tuổi hơn:
— Anh có sợ không?
Người ấy mỉm cười:
— Có chứ. Nhưng sợ thì càng phải chuẩn bị kỹ.
Câu trả lời ấy khiến anh suy nghĩ rất lâu.
Anh nhận ra rằng lòng dũng cảm không phải là coi thường nguy hiểm.
Lòng dũng cảm là biết rõ sự nguy hiểm nhưng vẫn làm tròn nhiệm vụ bằng sự cẩn trọng cao nhất.
Những ngày sau đó, anh thường xuyên gặp tổ bộc phá trong các buổi luyện tập.
Họ luyện đi luyện lại những động tác đã được học.
Có lúc trời mưa.
Có lúc đêm xuống rất lạnh.
Nhưng họ vẫn kiên trì.
Một người đồng đội trẻ trong tổ từng nói với anh:
— Chúng tôi không chỉ làm cho mình. Phía sau còn có cả đơn vị.
Câu nói giản dị ấy giúp anh hiểu sâu hơn về tinh thần tập thể trong quân ngũ.
Mỗi người ở một vị trí khác nhau, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung.
Người lính trẻ bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến những người đồng đội ấy.
Anh giúp họ mang thêm một phần đồ đạc khi hành quân.
Giúp chuẩn bị nơi nghỉ.
Giúp lấy nước trong những lúc nghỉ ngắn.
Những việc rất nhỏ, nhưng anh muốn chia sẻ phần nào khó khăn với họ.
Một buổi tối trước giờ làm nhiệm vụ, cả tổ ngồi quây quần bên nhau.
Không ai nói về chiến công.
Họ nhắc chuyện quê nhà, chuyện gia đình, chuyện những ngày mới nhập ngũ.
Tiếng cười vang lên giữa núi rừng yên tĩnh.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhìn những gương mặt ấy mà thấy lòng ấm lại.
Anh hiểu rằng phía sau những nhiệm vụ nguy hiểm vẫn là những con người rất bình dị, cũng nhớ nhà, cũng lo lắng, cũng mong ngày hòa bình.
Khi nhiệm vụ bắt đầu, anh nhìn theo tổ bộc phá rời vị trí tập kết.
Bóng họ khuất dần trong màn đêm.
Trong lòng anh dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa tin tưởng.
Anh tin vào sự chuẩn bị của họ.
Tin vào tinh thần đồng đội.
Và tin rằng mỗi người đang cố gắng làm tốt phần việc của mình vì nhiệm vụ chung.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày ở chiến trường, anh không chỉ nhớ đến những trận đánh.
Anh nhớ những người đồng đội trong tổ bộc phá – những con người âm thầm, bình tĩnh và đầy trách nhiệm.
Họ dạy anh rằng có những sự hy sinh không ồn ào, có những lòng dũng cảm không cần lời ca ngợi, và có những tình đồng đội được xây dựng từ sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau.



