Tờ giấy hẹn tuổi 22
Mùa xuân năm 1969, vùng quê miền Bắc chìm trong cái rét cắt da cắt thịt. Lương Đình Khoản khi ấy vừa tròn 22 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhận lệnh nhập ngũ, anh lặng lẽ xếp lại những dự định cá nhân, thu gom vài bộ quần áo đơn sơ vào chiếc ba lô gặt. Ngày lên đường, mẹ anh nắm chặt tay con trai, mắt rơm rớm nhưng giọng kiên định: "Đi giữ lấy làng, lấy nước rồi về nghe con."
Anh Khoản mỉm cười, bước chân hòa vào dòng người trẻ tuổi cuồn cuộn lên đường. Trong túi áo ngực của người lính trẻ năm 1947 ấy là niềm tin phơi phới của một thế hệ gác lại tình riêng, sẵn sàng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".


