Tổ hậu cần của xã
Những năm tháng đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở một làng quê ven biển có người phụ nữ tên Sáu. Chồng đi bộ đội xa, chị ở nhà nuôi hai con nhỏ và chăm sóc mẹ già. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề nhưng chị chưa bao giờ lùi bước trước khó khăn. Ngoài giờ làm ruộng và vá lưới thuê cho bà con, chị Sáu còn tham gia tổ hậu cần của xã. Công việc của chị là nấu cơm, phơi lương khô, chuẩn bị nước uống và thuốc men cho các đơn vị hành quân qua địa phương. Căn bếp nhỏ cuối xóm của chị ngày nào cũng đỏ lửa từ sáng sớm đến khuya. Có những đêm gió biển thổi lạnh buốt, chị vẫn ngồi bên bếp than nấu từng nồi cháo nóng cho thương binh mới chuyển về. Ánh lửa hồng soi lên khuôn mặt rám nắng và đôi mắt đầy nghị lực của chị. Người dân đi ngang thường nói: “Nhà chị Sáu lúc nào cũng có hoa lửa.” Một lần, sau trận bom lớn, nhiều gia đình trong xóm mất hết gạo. Không ngần ngại, chị mở chum thóc dành dụm của mình chia cho từng nhà. Chị còn rủ bà con cùng nấu bếp chung để không ai phải đói trong những ngày khó khăn. Từ đó, mọi người gọi chị là “bông hoa lửa của xóm biển”. Không phải vì chị làm điều gì lớn lao, mà vì ở nơi nào có chị, nơi đó có hơi ấm và sự sẻ chia. Sau ngày hòa bình, chồng chị trở về, mái nhà nhỏ lại đầy tiếng cười. Những đứa con lớn lên vẫn nhớ hình ảnh người mẹ năm xưa bên bếp lửa hồng, âm thầm gánh vác cả gia đình và quê hương. Câu chuyện về chị Sáu cho thấy trong thời hoa lửa, sức mạnh của hậu phương được tạo nên từ những con người bình dị, giàu đức hy sinh và tình thương yêu.



