Tô Hiệu
Tô Hiệu (1912–1944) là một nhà cách mạng Việt Nam và là thành viên đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương, người đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước kiên định dưới sự cai trị của thực dân Pháp. Cuộc đời hoạt động và bị bỏ tù ngắn ngủi nhưng mãnh liệt đã khiến ông trở thành một nhân vật lâu dài trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Sinh ra trong một gia đình Nho giáo nghèo với truyền thống yêu nước mạnh mẽ, Tô Hiệu tham gia các phong trào sinh viên chống thực dân khi còn là một thiếu niên ở Hải Dương. Năm 1930, ông bị bắt vì hoạt động cách mạng ở Sài Gòn và bị kết án bốn năm lao động khổ sai trên đảo Côn Đảo. Ở đó, ông gặp những người cộng sản hàng đầu như Ngô Gia Tự và Tôn Đức Thắng, những người đã hướng dẫn ông chuyển sang chủ nghĩa Mác-Lênin; ông chính thức gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương ở tuổi hai mươi.
Sau khi được thả vào năm 1934, Tô Hiệu tiếp tục công việc ngầm ở miền bắc Việt Nam, giúp xây dựng lại các cơ cấu Đảng bị Pháp đàn áp. Đến năm 1937, ông là Ủy viên Thường vụ Đảng bộ lâm thời Bắc Kỳ, chỉ đạo các phong trào lao động đô thị ở Hà Nội, Hải Phòng và các tỉnh lân cận. Sự lãnh đạo của ông trong thời kỳ Mặt trận Nhân dân 1936-1939 đã củng cố cơ sở tổ chức của Đảng và đào tạo cán bộ mới.



