Tô Hiệu - Tinh Thần Cách Mạng Hoá Thành Cây Đào Bất Tử
Đồng chí Tô Hiệu sinh năm 1912 tại xã Nghĩa Trụ, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, trong một gia đình nhà nho nghèo giàu truyền thống yêu nước. Sớm giác ngộ lý tưởng cộng sản, ông tham gia phong trào học sinh bãi khóa và nhanh chóng trở thành một cán bộ nòng cốt của Đảng. Bất chấp sự săn lùng gắt gao của mật thám, Tô Hiệu đã lăn lộn xây dựng cơ sở cách mạng ở nhiều địa phương, trở thành Bí thư Khu ủy Khu B (phụ trách các tỉnh duyên hải Bắc Bộ).
Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt lần thứ hai. Dù biết ông mang trong mình căn bệnh lao phổi vô cùng trầm trọng, kẻ thù vẫn nhẫn tâm đày ông lên nhà tù Sơn La – nơi được mệnh danh là "rừng thiêng nước độc", là mồ chôn những người cộng sản. Trong chốn địa ngục trần gian ấy, thân thể héo mòn vì bệnh tật và những đòn tra tấn tàn bạo, nhưng ý chí của Tô Hiệu lại càng ngời sáng rực rỡ. Ông được anh em tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ nhà tù, biến nơi giam cầm thành trường học lý luận chính trị, viết nhiều tài liệu huấn luyện quan trọng để bồi dưỡng cán bộ.
Đặc biệt, bên vách đá xà lim tăm tối, Tô Hiệu đã tự tay ươm trồng một mầm đào nhỏ. Ông dồn chút sức lực tàn lụi cuối cùng để chăm sóc cái cây với niềm tin mãnh liệt: cách mạng Việt Nam sẽ có ngày nở hoa rực rỡ như hoa đào mùa xuân. Sáng ngày 7 tháng 3 năm 1944, đồng chí Tô Hiệu trút hơi thở cuối cùng khi mới 32 tuổi. Cây đào mang tên ông sau này đã vươn lên xanh tốt, nở những nụ hoa thắm đỏ giữa ngục tù, trở thành một biểu tượng bất diệt cho sức sống mãnh liệt và tinh thần lạc quan của những người cộng sản kiên trung.



