Tố Hữu
Tố Hữu (1920 – 2002), tên thật Nguyễn Kim Thành, là nhà thơ và chính trị gia Việt Nam. Ông được xem là “nhà thơ của cách mạng”, người mở đầu và định hình dòng thơ trữ tình chính trị Việt Nam hiện đại, đồng thời giữ nhiều chức vụ lãnh đạo cấp cao trong Đảng Cộng sản Việt Nam.
Sinh trong gia đình có truyền thống văn nghệ, Tố Hữu sớm tham gia hoạt động yêu nước, vào Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1938 và bị thực dân Pháp bắt giam. Sau khi vượt ngục năm 1942, ông tiếp tục hoạt động, trở thành một cán bộ lãnh đạo trong chính quyền cách mạng và sau này là Phó Thủ tướng phụ trách văn hóa – tư tưởng. Hoạt động chính trị gắn liền với sự nghiệp thơ, làm nên giọng thơ trữ tình – chính luận đặc trưng.
Thơ Tố Hữu hòa quyện giữa cảm xúc cá nhân và lý tưởng tập thể, sử dụng thể lục bát, giọng dân ca và hình tượng “ta – mình” quen thuộc. Bài Từ ấy (1938) đánh dấu sự “giác ngộ lý tưởng”, mở đầu dòng thơ cách mạng. Các tập Việt Bắc, Gió lộng, Máu và hoa phản ánh chặng đường kháng chiến và xây dựng đất nước. Nhiều bài như “Bầm ơi”, “Lượm”, “Tiếng ru” thể hiện tình người, tình mẹ – con, và tình đồng chí sâu sắc.



