Tố Hữu – Ngòi bút thép và trái tim rực lửa của quê hương Thừa Thiên Huế
Cuộc đời hoạt động cách mạng kiên trung và di sản thi ca đồ sộ của Tố Hữu, người thanh niên Cố đô đã dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén, thổi bùng ngọn lửa yêu nước của cả một dân tộc.
Tố Hữu (1920 – 2002), tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành, sinh ra tại làng Phù Lai, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Vùng đất Cố đô giàu truyền thống văn hóa và lịch sử bi tráng đã sớm hun đúc trong trái tim người thanh niên ấy một tình yêu nước thiết tha và ý chí cách mạng sục sôi.
Bắt đầu tham gia phong trào đấu tranh của thanh niên, học sinh Huế từ khi mới 17 tuổi, Tố Hữu đã nhanh chóng trở thành người thủ lĩnh phong trào thanh niên Dân chủ. Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt giam và đày đi nhiều nhà lao khét tiếng tàn bạo như Lao Bảo, Buôn Ma Thuột, Đắk Glei. Dù chịu bao đòn roi tra tấn, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vững khí tiết. Năm 1942, ông mưu trí vượt ngục thành công, tiếp tục hoạt động bí mật và trở thành Chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa, trực tiếp lãnh đạo quần chúng nhân dân vùng lên giành chính quyền thắng lợi tại Huế trong cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945.
Không chỉ là một nhà lãnh đạo chính trị xuất sắc, Tố Hữu còn là cánh chim đầu đàn của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Trên mặt trận văn hóa, ngòi bút của ông chính là một thứ vũ khí sắc bén. Những vần thơ rực lửa, hào hùng của ông đã đi theo nhịp bước quân hành, tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho hàng triệu chiến sĩ, đồng bào ta vượt qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và chống Mỹ.
Đối với lứa tuổi học trò, Tố Hữu là một người bạn lớn vô cùng gần gũi qua những tác phẩm bất hủ như hình ảnh chú bé liên lạc gan dạ trong bài thơ "Lượm", hay khát vọng tự do mãnh liệt trong "Khi con tu hú". Cuộc đời hoạt động cách mạng kiên trung và di sản văn học đồ sộ của Tố Hữu mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Thừa Thiên Huế, là ngọn đuốc sáng bồi đắp tâm hồn, lý tưởng cho lớp lớp thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam.


