Tổ trưởng chiến đấu giữa những ngày cam go
Ở chiến trường, không phải lúc nào cũng có chỉ huy cấp cao bên cạnh. Nhiều khi, sự sống còn của cả tổ phụ thuộc vào quyết định của người tổ trưởng. Bác Lê Dao từng đảm nhiệm vai trò ấy trong những năm tháng ác liệt nhất. Đó là thử thách lớn của đời lính
Trong chiến tranh, tổ trưởng chiến đấu là người gần lính nhất và cũng là người chịu trách nhiệm trực tiếp nhất. Năm 1980, bác Lê Dao được giao nhiệm vụ Tổ trưởng tổ chiến đấu của Tiểu đoàn, phụ trách một nhóm chiến sĩ làm nhiệm vụ cơ động và bảo vệ tuyến hành lang.
Bác nói giản dị:
“Tổ trưởng không phải là người ra lệnh nhiều, mà là người đi trước.”
Hoạt động tại khu vực rừng giáp tỉnh Kampot, Campuchia, tổ của bác thường xuyên cơ động dài ngày. Là tổ trưởng, bác vừa trực tiếp chiến đấu, vừa theo dõi sức khỏe, tinh thần từng chiến sĩ.
“Có đứa mới mười tám, mười chín tuổi. Thấy nó sợ mà vẫn cố tỏ ra cứng, mình thương lắm.”
Một lần trong khi làm nhiệm vụ tuần tra, tổ của bác phát hiện dấu hiệu bất thường. Nhận thấy khả năng địch phục kích, bác quyết định cho tổ tạm rút, báo cáo lên trên. Quyết định đó giúp tránh được một cuộc chạm trán bất lợi.
“Chiến đấu không phải lúc nào cũng xông lên. Biết lùi đúng lúc mới giữ được người.”
Nhờ sự mưu trí và thận trọng, tổ của bác nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Bác được đơn vị đánh giá là người chỉ huy tổ có trách nhiệm, biết lo cho chiến sĩ.
Khi rời quân ngũ năm 1982, bác được tặng Giấy khen Chiến sĩ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đồng thời được giới thiệu sinh hoạt Đảng tại địa phương.
Nhắc lại quãng thời gian ấy, bác trầm giọng:
“Chỉ huy nhỏ thôi, nhưng trách nhiệm lớn lắm. Tôi không bao giờ quên.”



