TỜ TRUYỀN ĐƠN GỌI TÊN NĂM ĐẮC, LỤC HOÀI
Trong những năm tháng chiến đấu ở vùng biên giới Tây Nam, có những lúc tên của người du kích địa phương không chỉ được bà con nhắc đến bằng sự tin cậy, mà còn bị kẻ địch ghi vào danh sách phải truy bắt. Với ông Lâm Văn Đắc, tên trong quân sự là Lâm Thành Đắc, một trong những kỷ niệm khó quên là việc phía Khmer Đỏ từng rải truyền đơn gọi tên ông và người đồng đội là Lục Hoài.
Theo lời ông Đắc kể, trong truyền đơn ấy, phía bên kia treo thưởng cho đơn vị nào bắt sống hoặc sát hại được Năm Đắc và Lục Hoài. Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên. Cả hai đều là những du kích địa phương bám trụ ở vùng Lồ Cồ, rất rành địa bàn, đánh rát và nhiều lần làm thất bại các đợt xâm nhập, cướp phá của quân Khmer Đỏ.
Lục Hoài là người đồng đội được ông Đắc nhắc đến với sự tin tưởng. Trong những trận đánh ác liệt, ông thường giao cho Lục Hoài giữ những vị trí hỏa lực quan trọng. Theo lời ông kể, Lục Hoài bắn rất giỏi, gan dạ, phối hợp ăn ý với anh em du kích trong những tình huống nguy hiểm. Chính sự gắn bó và hiệu quả chiến đấu ấy khiến tên Năm Đắc và Lục Hoài nhiều lần được nhắc chung như hai mục tiêu mà địch muốn loại bỏ.
Với lực lượng du kích địa phương, việc bị địch rải truyền đơn truy bắt vừa là nguy hiểm, vừa là một minh chứng cho sự quyết liệt của chiến trường. Ông Đắc và đồng đội không phải những người có quân số đông hay trang bị đầy đủ như bộ đội chủ lực. Họ là những người sinh ra, lớn lên ở vùng đất ấy, hiểu từng lối đi, bờ ruộng, con rạch, chỗ nào địch dễ xâm nhập, chỗ nào có thể bám giữ. Chính sự am hiểu địa bàn ấy làm nên sức mạnh của du kích Lồ Cồ.
Càng đánh, địch càng hiểu rằng muốn tràn sâu vào khu dân cư, muốn cướp phá tài sản của dân, chúng phải vượt qua những chốt chặn của lực lượng địa phương. Trong đó, những người như ông Đắc và Lục Hoài trở thành cái gai trong mắt địch. Tờ truyền đơn vì thế không chỉ là lời đe dọa đối với cá nhân hai người, mà còn cho thấy địch kiêng dè trước sự bám trụ của những du kích vùng biên.
Ông Đắc còn kể một chi tiết khác: có lúc phía bên kia muốn dùng tiền để mua chuộc, nhằm buộc ông chỉ vị trí các cột mốc biên giới mà ông nắm rất rõ. Con số ông nhắc đến là 20.000 đô-la. Nhưng với ông, đó là điều không thể làm. Người du kích có thể thiếu thốn, có thể đối mặt hiểm nguy từng ngày, nhưng không thể đem đường biên, cột mốc và đất đai của Tổ quốc ra đổi lấy bất cứ thứ gì.
Nhắc lại câu chuyện ấy, điều còn lại không phải là sự sợ hãi trước tờ truyền đơn, mà là bản lĩnh của những người bám đất. Ông Đắc và Lục Hoài vẫn tiếp tục cùng anh em giữ chốt, bảo vệ dân, không để lời đe dọa làm lung lay ý chí. Với họ, phía sau mỗi trận địa là xóm làng, là ruộng vườn, là cuộc sống bình yên mà bà con vùng biên mong mỏi sau bao năm chiến tranh.
Tờ truyền đơn gọi tên Năm Đắc, Lục Hoài vì thế trở thành một dấu nhớ đặc biệt trong ký ức của ông Lâm Văn Đắc. Nó cho thấy chiến trường biên giới Tây Nam khốc liệt đến mức người du kích địa phương cũng trở thành mục tiêu truy sát. Nhưng chính trong hiểm nguy ấy, phẩm chất của người lính giữ đất càng hiện rõ: gan dạ, mưu trí, thủy chung với đồng đội và tuyệt đối không khuất phục trước sự đe dọa hay mua chuộc của kẻ thù.



