Tờ truyền đơn trong gánh hàng hoa
Năm ấy tôi mới mười chín, làm nghề bán hoa ở phố cổ. Giữa cái thắt chặt của quân Nhật và mật thám Pháp, gánh hàng hoa của tôi chính là "trạm giao liên di động". Dưới những lớp hoa loa kèn thơm ngát là hàng xấp truyền đơn kêu gọi cứu quốc. Có lần, một tên hiến binh Nhật chặn tôi lại, hắn định lục giỏ, tim tôi đập thình thịch nhưng mặt vẫn thản nhiên cười, mời hắn mua hoa. Hắn cầm cành hoa rồi đi thẳng. Lúc ấy, tôi hiểu rằng: Làm cách mạng không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn cần sự mưu trí và vẻ ngoài bình dị nhất để bảo vệ lý tưởng đến cùng.



