Tô Vĩnh Diện

Từ ý chí con người đến dấu ấn lịch sử
Tô Vĩnh Diện quê ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Nhà Diện rất nghèo, lên 8 tuổi đã phải đi ở cho địa chủ. Suốt 12 năm đi ở, anh đã phải chịu đựng bao cảnh áp bức bất công. Cách mạng Tháng Tám thành công, Diện thoát cảnh đi ở. Năm 1946, anh tham gia dân quân ở địa phương, đến năm 1949, Tô Vĩnh Diện xung phong vào bộ đội. Những ngày đầu trong quân ngũ, Tô Vĩnh Diện luôn luôn gương mẫu đi đầu trong học tập và công tác.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, Tô Vĩnh Diện là chiến sĩ pháo binh thuộc lực lượng pháo cao xạ 37mm của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông tham gia nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: kéo pháo vào trận địa trên các điểm cao bao quanh tập đoàn cứ điểm của quân Pháp
Thời điểm ấy, quân đội ta vô cùng thiếu thốn vũ khí hạng nặng nên phải nhờ tới sự chi viện quốc tế, số lượng cũng rất hạn chế. Vậy nên, mỗi khẩu pháo đều được coi là tài sản chiến lược quý giá, phải vô cùng giữ gìn.
Do địa hình rừng núi hiểm trở, pháo không thể đưa nguyên chiếc vào trận địa. Bộ đội buộc phải tháo rời từng bộ phận, vận chuyển bằng sức người qua hàng trăm kilômét đường rừng, rồi lắp ráp lại ngay trên các điểm cao bao quanh Điện Biên Phủ. Mỗi lần kéo pháo là một lần đối mặt với hiểm nguy, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến khẩu pháo rơi xuống vực sâu. Trong hoàn cảnh ấy, người lính pháo binh hiểu rõ hơn hết giá trị của từng khẩu pháo. Giữ được pháo không chỉ là giữ vũ khí, mà là giữ công sức của cả hậu phương, giữ chiến lược tác chiến và giữ niềm tin vào thắng lợi.
Giữ pháo là giữ trận đánh
Để đưa pháo vào vị trí, bộ đội phải kéo pháo bằng sức người, vượt qua những con dốc dựng đứng, trơn trượt, trong điều kiện mưa rét, đêm tối. Trong một lần kéo pháo qua sườn núi dốc đứng, dây tời bị đứt, khẩu pháo nặng hàng tấn bắt đầu trượt nhanh xuống vực sâu. Điều đó đồng nghĩa với việc:
vũ khí chiến lược sẽ bị phá hủy,
công sức chuẩn bị của đơn vị có thể đổ sông đổ bể,
kế hoạch hỏa lực của chiến dịch bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không do dự. Ông hô to “Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo” và lao vào bánh pháo, dùng chính thân mình để chèn lại, quyết giữ khẩu pháo bằng mọi giá.
Khi được đồng đội cứu trợ, ông chỉ kịp hỏi một câu rồi hy sinh:
“Pháo có việc gì không?”
Tấm gương anh hùng của một thế hệ
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện tiêu biểu cho:
ý chí chiến đấu kiên cường của bộ đội ta,
tinh thần đặt nhiệm vụ lên trên sinh mệnh cá nhân,
và sự kết hợp giữa lòng dũng cảm và tư duy quân sự đúng đắn
Ngày 7/5/1956, đồng chí Tô Vĩnh Diện được Đảng và Nhà nước truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là sự ghi nhận đối với một con người đã góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu, kết tinh cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của cả một dân tộc.
Nguồn tư liệu:
Wikipedia: https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4_V%C4%A9nh_Di%E1%BB%87n
Vietnam.vn:https://www.vietnam.vn/liet-si-to-vinh-dien-nguoi-anh-hung-lay-than-minh-chen-banh-phao
Báo Tin Tức (TTXVN):https://baotintuc.vn/nhan-vat-su-kien/liet-si-to-vinh-dien-nguoi-anh-hung-lay-than-minh-chen-banh-phao-20240410125638240.htm
Báo Quân đội Nhân dân Việt Nam: https://www.qdnd.vn/quoc-phong-an-ninh/chien-thang-dien-bien-phu-moc-son-lich-su/anh-hung/anh-hung-to-vinh-dien-chen-lung-cuu-phao-770665



