Tô Vĩnh Diện (Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân).
Ngô Thị Minh Anh
Tôi vẫn nhớ những năm tháng quê hương Thanh Hóa còn nhiều gian khó. Người dân quanh năm làm lụng trên đồng ruộng, cuộc sống thiếu thốn nhưng trong lòng ai cũng mong đất nước sớm có được những ngày bình yên.
Tô Vĩnh Diện khi ấy còn là một thanh niên trẻ.
Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ từng trải qua nhiều cơ cực. Từ nhỏ, Diện đã phải lao động, từng đi ở để kiếm sống. Chính những tháng ngày ấy khiến anh hiểu sâu sắc cuộc sống của người dân lao động và càng thêm trân trọng quê hương.
Tôi nhớ có lần chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau. Diện không nói những điều gì quá lớn lao. Anh chỉ tâm sự rằng đất nước còn nhiều khó khăn, nếu thanh niên ai cũng chỉ nghĩ đến cuộc sống riêng thì lấy ai đứng lên bảo vệ quê hương?
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Rồi ngày Diện quyết định tình nguyện vào bộ đội cũng đến.
Tôi nhớ hôm ấy, anh nói với người thân rằng mình muốn lên đường. Trong ánh mắt anh có sự quyết tâm nhưng cũng có nỗi lưu luyến của một người con khi phải xa gia đình.
Mẹ và người thân chắc hẳn rất lo lắng.
Bởi đi bộ đội trong những năm tháng chiến tranh không giống một chuyến đi bình thường. Người ra đi có thể phải xa quê rất lâu, phải sống giữa gian khổ và có thể đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng Diện đã quyết định.
Anh không chọn con đường dễ dàng.
Anh chọn trở thành người lính.
Tôi nhìn bóng anh rời khỏi quê mà trong lòng vừa thương vừa tự hào. Một chàng trai lớn lên từ nghèo khó giờ đây mang sức trẻ của mình đến với cách mạng.
Ngày đầu vào quân đội, Diện cũng như bao người lính khác. Quần áo, trang bị còn đơn sơ; cuộc sống quân ngũ thiếu thốn và vất vả. Nhưng những gian khổ ấy không làm anh nản lòng.
Trái lại, tôi nghĩ tuổi thơ đã giúp anh thích nghi rất nhanh.
Anh từng quen với những ngày lao động vất vả.
Anh từng biết thế nào là thiếu thốn.
Anh từng phải tự mình vượt qua những khó khăn của cuộc sống.
Vì vậy, trong quân ngũ, Diện luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Những người cùng đơn vị kể lại rằng anh là người chịu khó, có trách nhiệm và luôn sẵn sàng nhận phần việc khó. Anh không phải người thích nói nhiều, nhưng việc làm của anh khiến đồng đội tin tưởng.
Tôi nghĩ điều quan trọng nhất ở Diện là anh tình nguyện vào bộ đội không phải vì muốn tìm kiếm điều gì cho riêng mình.
Anh đi vì quê hương.
Anh đi vì đất nước.
Anh đi vì mong muốn góp một phần sức lực của mình vào cuộc đấu tranh giành và bảo vệ độc lập.
Từ một người thanh niên nghèo của quê hương Thanh Hóa, anh đã trở thành người chiến sĩ.
Những ngày tháng sau đó đưa anh đến với nhiều nhiệm vụ khó khăn. Mỗi lần vượt qua một thử thách, người thanh niên ngày nào lại trưởng thành hơn.
Rồi Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra.
Trong những ngày kéo pháo gian khổ, Tô Vĩnh Diện đã cùng đồng đội vượt qua những con đường núi hiểm trở để đưa pháo vào trận địa.
Và rồi, trong một tình huống đặc biệt nguy hiểm, anh đã dùng thân mình chèn pháo, góp phần giữ khẩu pháo và bảo vệ đồng đội. Anh đã hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ.
Mỗi khi nhớ lại ngày anh tình nguyện vào bộ đội, tôi càng thấm thía ý nghĩa của sự lựa chọn ấy.
Ngày anh lên đường, chúng tôi chỉ thấy một người thanh niên rời quê.
Nhưng thời gian đã chứng minh rằng đó là ngày một người chiến sĩ bắt đầu hành trình của mình.
Tô Vĩnh Diện đã tình nguyện khoác lên mình bộ quân phục, tự nguyện nhận lấy gian khổ và cuối cùng hy sinh vì nhiệm vụ, vì đồng đội, vì Tổ quốc.
Tôi luôn nghĩ rằng, một người lính chân chính không được tạo nên chỉ bởi bộ quân phục.
Người lính được tạo nên từ lý tưởng, lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và sự sẵn sàng hy sinh vì điều lớn lao hơn bản thân mình.
Tô Vĩnh Diện đã có những điều ấy.
Và quê hương Thanh Hóa chúng tôi mãi tự hào về người con đã tình nguyện lên đường năm nào.
Từ một người dân quê, anh trở thành người chiến sĩ.
Từ người chiến sĩ, anh trở thành người anh hùng.
Tên tuổi anh đã gắn với một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc – Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954.



