Anh hùng Lực lượng vũ trang

TÔ VĨNH DIỆN - CÂU HÒ KÉO PHÁO VÀ THÂN MÌNH CHÈN BÁNH

TÔ VĨNH DIỆN - CÂU HÒ KÉO PHÁO VÀ THÂN MÌNH CHÈN BÁNH

Quảng Trị29/01/2026Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÔ VĨNH DIỆN - CÂU HÒ KÉO PHÁO VÀ THÂN MÌNH CHÈN BÁNH

Tiêu đề: "Thà hy sinh chứ nhất định không để pháo rơi"

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, việc kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua đèo cao, vực sâu hoàn toàn bằng sức người là một kỳ tích của quân đội ta. Và kỳ tích ấy được đổi bằng mồ hôi, và cả máu của những người anh hùng như Tô Vĩnh Diện.

Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trời mưa phùn gió bấc, đường trơn như đổ mỡ. Khẩu đội của Tô Vĩnh Diện đang nhích từng bước đưa khẩu pháo cao xạ 37 ly xuống dốc Chuối - một con dốc nghiêng đến 70 độ, một bên là vách núi, một bên là vực thẳm. Bất ngờ, dây tời bị đứt! Khẩu pháo mất đà, lao nhanh xuống dốc, kéo theo sự nguy hiểm cho hàng chục đồng đội phía sau và nguy cơ "voi sắt" bị rơi xuống vực tan tành.

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tô Vĩnh Diện đã không hề do dự. Anh hô lớn: "Thà hy sinh chứ nhất định không để pháo rơi!" rồi buông tay lái, lao cả thân mình vào chèn bánh pháo.

Cả một khối sắt khổng lồ chồm lên, nghiến lên người anh rồi khựng lại. Khẩu pháo được cứu an toàn. Khi đồng đội chạy tới, anh chỉ còn thoi thóp nhưng vẫn cố hỏi câu cuối cùng: "Pháo có việc gì không?".

Tô Vĩnh Diện đã ngã xuống để những nòng pháo vươn cao, vít cổ máy bay thù, bảo vệ bầu trời Điện Biên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn