Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội phụ trách điều khiển khẩu pháo.

Trên con đường kéo pháo ra khỏi trận địa Điện Biên Phủ, những người lính phải đối mặt với địa hình hiểm trở: một bên là núi cao, một bên là vực sâu, đường hẹp và trơn trượt.

Thanh Hóa18/08/2026Xã Đường Thượng (Đoàn xã Đường Thượng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 1/2/1954, cũng là đêm 29 Tết Giáp Ngọ.

Trên con đường kéo pháo ra khỏi trận địa Điện Biên Phủ, những người lính phải đối mặt với địa hình hiểm trở: một bên là núi cao, một bên là vực sâu, đường hẹp và trơn trượt.

Tại Dốc Chuối, Đại đội 827, Tiểu đoàn 394 đang đưa khẩu pháo ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội phụ trách điều khiển khẩu pháo.

Bất ngờ, dây tời hãm bị đứt.

Khẩu pháo nặng hơn hai tấn mất điểm giữ, bắt đầu lao xuống phía vực.

Trong khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây, Tô Vĩnh Diện đã lao vào xử lý tình huống. Ông dùng sức đẩy càng pháo, hướng khẩu pháo vào phía vách núi để chặn lại.

Khẩu pháo dừng được.

Nhưng người chiến sĩ đã bị bánh pháo đè lên.

Đồng đội nhanh chóng tìm cách cứu ông. Tuy bị thương rất nặng, điều ông quan tâm vẫn là khẩu pháo – tài sản chiến đấu của đơn vị.

“Pháo có sao không?”

Đó là câu hỏi cuối cùng của người Khẩu đội trưởng.

Trong đêm rừng giá lạnh, đồng đội lặng lẽ tiễn đưa Tô Vĩnh Diện về nơi an nghỉ. Chiến dịch chưa mở màn nên tang lễ được tổ chức âm thầm, giữ bí mật cho con đường kéo pháo.

Một người lính ra đi trong lặng lẽ.

Nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên của những người từng tham gia kéo pháo năm xưa.

Từ Dốc Chuối, câu chuyện về Tô Vĩnh Diện được truyền lại qua nhiều thế hệ.

Không phải bằng những lời ca ngợi lớn lao, mà bằng một câu hỏi rất ngắn:

Pháo có sao không?

Bởi trong giây phút cuối cùng, người chiến sĩ vẫn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự sống của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn