Tô Vĩnh Diện – Đôi vai giữ lấy khẩu pháo
Trên đường kéo pháo vào trận địa, khẩu pháo bất ngờ mất đà lao xuống dốc. Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình chèn bánh pháo, cứu khẩu pháo và đồng đội. Một khoảnh khắc ngắn nhưng trở thành câu chuyện bất tử về tinh thần trách nhiệm của người lính.
Trước khi những trận đánh quyết định diễn ra tại Điện Biên Phủ, bộ đội Việt Nam phải thực hiện một nhiệm vụ vô cùng gian nan: đưa pháo vào trận địa giữa địa hình núi rừng hiểm trở.
Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người qua những con đường dốc, trơn trượt và đầy nguy hiểm.
Trong một lần kéo pháo, khẩu pháo bất ngờ mất đà và lao xuống dốc.
Tình thế diễn ra trong tích tắc.
Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ vũ khí bị mất mà những người đang kéo pháo cũng có thể gặp nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình để chèn bánh pháo, giúp khẩu pháo dừng lại.
Anh bị thương nặng và hy sinh.
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện sau đó được nhắc đến như biểu tượng của tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm.
Nhưng nếu đặt mình vào hoàn cảnh của người lính năm ấy, chúng ta mới thấy được sự khắc nghiệt của chiến tranh.
Một khẩu pháo có thể là vũ khí.
Nhưng phía sau khẩu pháo là công sức của biết bao người, là nhiệm vụ của cả đơn vị và là một phần quan trọng của chiến dịch.
Tô Vĩnh Diện đã lựa chọn bảo vệ nhiệm vụ và đồng đội bằng chính mạng sống của mình.
Anh ra đi trước ngày Điện Biên Phủ toàn thắng.
Nhưng tên tuổi anh đã ở lại với lịch sử, cùng những người lính đã góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.



