Tô Vĩnh Diện: Khối óc và trái tim chặn đứng 2 tấn thép
Đêm 1/2/1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện được lệnh kéo pháo ra để chuẩn bị cho phương châm "Đánh chắc tiến chắc". Đường kéo pháo qua dốc Chuối cực kỳ hiểm trở, vực sâu thăm thẳm, trời lại mưa trơn trượt. Khi khẩu pháo cao xạ nặng hơn 2 tấn đang được tời xuống dốc, bất ngờ dây tời bị đứt.
Khẩu pháo bắt đầu lao tự do, kéo theo cả những chiến sĩ đang giữ dây xuống vực. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Vĩnh Diện không hề do dự. Anh hô lớn cho đồng đội buông tay để tránh nguy hiểm, còn bản thân anh lao lên phía trước, dùng đôi vai và cả thân hình mình lao vào bánh pháo, đẩy mạnh vào vách núi để làm vật cản. Khẩu pháo khựng lại, anh bị bánh pháo nặng nề đè lên ngực. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh chỉ kịp hỏi đồng đội: "Pháo có sao không?". Sự hy sinh của anh là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần bảo vệ vũ khí như bảo vệ chính tính mạng mình.


