TÔ VĨNH DIỆN – “LẤY THÂN CHÈN PHÁO”
rên con đường kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ, những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt qua những con đường núi hiểm trở. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm. Trong một lần kéo pháo, pháo bị trượt xuống dốc. Nếu khẩu pháo lao xuống vực, không chỉ vũ khí bị mất mà những người chiến sĩ phía dưới cũng có thể gặp nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình để chèn bánh pháo.
TÔ VĨNH DIỆN – “LẤY THÂN CHÈN PHÁO”
Trên con đường kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ, những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt qua những con đường núi hiểm trở.
Đó là công việc vô cùng nguy hiểm.
Trong một lần kéo pháo, pháo bị trượt xuống dốc.
Nếu khẩu pháo lao xuống vực, không chỉ vũ khí bị mất mà những người chiến sĩ phía dưới cũng có thể gặp nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình để chèn bánh pháo.
Khẩu pháo được giữ lại.
Nhưng người chiến sĩ đã hy sinh.
Tô Vĩnh Diện ra đi khi nhiệm vụ còn dang dở, nhưng hành động của anh đã góp phần bảo vệ vũ khí và đồng đội.
Trong chiến tranh, những chiến công đôi khi không diễn ra trên chiến trường rực lửa.
Có những chiến công được tạo nên trên những con đường kéo pháo, trong những đêm mưa rét, giữa núi rừng hiểm trở.
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện nhắc chúng ta về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với nhiệm vụ chung.
Một hành động trong khoảnh khắc có thể trở thành dấu son của cả một cuộc đời.
Tên tuổi Tô Vĩnh Diện vì thế đã trở thành một phần ký ức hào hùng của chiến dịch Điện Biên Phủ.


