Anh hùng Lực lượng vũ trang

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN LÀM CHÈN, GIỮ LỬA CHO TRẬN ĐỊA

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN LÀM CHÈN, GIỮ LỬA CHO TRẬN ĐỊA

Quảng Ninh02/03/2026THCS Cẩm Phả (THCS Cẩm Phả)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kéo pháo vào Điện Biên Phủ là một cuộc hành trình vượt qua mọi giới hạn của sức chịu đựng con người. Nhà thơ Tố Hữu đã ghi lại những bước chân gian khổ ấy qua những dòng thơ đầy ám ảnh:

"Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát Dù bom đạn xương tan thịt nát Không sờn lòng, chẳng tiếc tuổi xanh" Anh hùng Tô Vĩnh Diện chính là người đã không "tiếc tuổi xanh" để bảo vệ những "đứa con bằng thép" của đơn vị mình ngay trên những cung đường tử thần.

Đêm ngày 1/2/1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện đang thực hiện nhiệm vụ kéo pháo ra khỏi trận địa theo phương châm "đánh chắc tiến chắc". Đường đèo Pha Đin lúc ấy hẹp, dốc đứng và trơn trượt sau những trận mưa rừng. Bất ngờ, một sợi dây tời bị đứt, khẩu pháo cao xạ nặng hơn 2 tấn bắt đầu lao tự do xuống dốc. Trong đêm tối mịt mù, tiếng thép rít trên mặt đá và tiếng hô hoán của đồng đội tạo nên một khung cảnh cực kỳ nguy cấp. Phía dưới dốc là vực thẳm và rất nhiều chiến sĩ đang nỗ lực giữ pháo.

Trước nguy cơ mất đi vũ khí chiến lược và đe dọa tính mạng đồng đội, Tô Vĩnh Diện đã không một giây chần chừ. Anh lao mình vào bánh pháo, dùng chính cơ thể gầy yếu của mình làm vật cản để hãm đà lao của khối thép khổng lồ. Khẩu pháo khựng lại sau khi đè lên người anh, nhưng nhờ vậy mà đơn vị đã kịp thời dùng chèn giữ pháo an toàn. Khi đồng đội nghẹn ngào đưa anh ra khỏi bánh pháo, hơi thở đã yếu ớt, anh chỉ còn kịp hỏi một câu duy nhất: "Pháo có còn nguyên vẹn không?" rồi thanh thản đi vào cõi vĩnh hằng.

Tô Vĩnh Diện nằm xuống khi pháo vẫn còn đó, để rồi chính khẩu pháo ấy đã khạc lửa vào quân thù tại Mường Thanh. Anh là bài ca đẹp nhất về tinh thần trách nhiệm, một đóa hoa lửa rực rỡ tỏa sáng giữa rừng đêm Tây Bắc đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn