Anh hùng Lực lượng vũ trang

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO

LÊ THỊ KIM OANH

Thanh Hóa12/08/2026phường Bạch Đằng (phường Bạch Đằng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO

Tháng 1 năm 1954.

Trên những con đường núi hiểm trở hướng về Điện Biên Phủ, hàng nghìn người lính đang ngày đêm kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua đèo dốc.

Không có xe cơ giới.

Không có con đường bằng phẳng.

Chỉ có sức người, dây kéo và một ý chí sắt đá.

Trong đoàn quân ấy có một người lính quê Thanh Hóa.

Anh tên Tô Vĩnh Diện.

Sinh năm 1924 tại Nông Cống, Thanh Hóa, Tô Vĩnh Diện tham gia quân đội từ những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Đến cuối năm 1953, ông được điều về đơn vị pháo cao xạ và hành quân lên Điện Biên Phủ. 

Đầu tháng 2 năm 1954, đơn vị đang kéo pháo ra khỏi trận địa theo phương án tác chiến mới.

Đêm ấy trời mưa.

Đường núi trơn trượt.

Trước mặt là một con dốc rất hiểm.

Khi khẩu pháo đang được kéo xuống dốc, dây tời bất ngờ bị đứt.

Khẩu pháo nặng hàng tấn bắt đầu lao xuống.

Mọi thứ xảy ra chỉ trong khoảnh khắc.

Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ vũ khí bị mất mà những người lính đang kéo pháo cũng có thể gặp nguy hiểm.

Tô Vĩnh Diện đang giữ càng lái.

Trong giây phút ấy, ông hô đồng đội:

“Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!”

Rồi người lính ấy buông tay lái, chạy lên phía trước và lao mình vào chèn bánh pháo.

Khẩu pháo bị ghì lại, nghiêng vào sườn núi và dừng hẳn.

Đồng đội kịp giữ pháo an toàn.

Còn Tô Vĩnh Diện bị thương nặng.

Khi được đưa ra khỏi vị trí nguy hiểm, điều ông quan tâm trước tiên không phải là bản thân mình.

Ông chỉ hỏi:

“Pháo có việc gì không?” 

Rồi người lính ấy hy sinh.

Đó là khoảng 2 giờ 30 phút ngày 1 tháng 2 năm 1954.

Tô Vĩnh Diện mới 29 tuổi.

Một người lính đã nằm lại giữa núi rừng Điện Biên để khẩu pháo được giữ lại cho trận đánh.

Và khẩu pháo ấy sau này tiếp tục tham gia chiến đấu tại Điện Biên Phủ, góp phần vào chiến thắng lịch sử năm 1954. Khẩu pháo 37 mm số hiệu 510.681 gắn với câu chuyện hy sinh của Tô Vĩnh Diện hiện được công nhận là Bảo vật quốc gia.  

Năm 1956, Tô Vĩnh Diện được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân

Chiến tranh đã đi qua.

Nhưng hình ảnh người lính lao mình vào bánh pháo vẫn còn được nhắc lại qua nhiều thế hệ.

Bởi đôi khi, lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn.

Lịch sử còn được viết bằng một khoảnh khắc lựa chọn.

Giữa sự sống của mình và nhiệm vụ phía trước, Tô Vĩnh Diện đã chọn nhiệm vụ.

Ông ngã xuống.
Khẩu pháo được giữ lại.
Và tên tuổi người lính ấy ở lại với Điện Biên.

Đó là câu chuyện của một con người.

Một khẩu pháo.

Một khoảnh khắc.

Và một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường để đổi lấy sự bình yên cho những thế hệ về sau.
 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn