Tô Vĩnh Diện – lấy thân mình chèn pháo
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại Thanh Hóa, trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, anh phải đi ở để kiếm sống. Sau Cách mạng Tháng Tám, cuộc đời anh bước sang một trang mới. Năm 1946, Tô Vĩnh Diện tham gia dân quân địa phương và đến năm 1949 xung phong vào bộ đội.
Tô Vĩnh Diện – lấy thân mình chèn pháo
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại Thanh Hóa, trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, anh phải đi ở để kiếm sống. Sau Cách mạng Tháng Tám, cuộc đời anh bước sang một trang mới. Năm 1946, Tô Vĩnh Diện tham gia dân quân địa phương và đến năm 1949 xung phong vào bộ đội.
Trong quân ngũ, anh luôn là người gương mẫu, chăm chỉ và có tinh thần trách nhiệm cao.
Đầu năm 1954, những khẩu pháo của quân đội ta được kéo vào chiến trường Điện Biên Phủ.
Đưa pháo vượt núi rừng Tây Bắc là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người qua những con đường hiểm trở, dốc cao, vực sâu.
Trong quá trình kéo pháo, nguy hiểm luôn rình rập.
Có những đoạn đường dốc rất cao, chỉ cần dây kéo bị đứt hoặc pháo mất kiểm soát, cả khẩu pháo có thể lao xuống vực, gây thương vong cho nhiều người.
Trong một lần kéo pháo ra, khi đơn vị đang xuống dốc, dây tời bị đứt khiến khẩu pháo lao nhanh.
Tô Vĩnh Diện đã cùng đồng đội tìm cách giữ pháo. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, anh dùng thân mình chèn vào bánh pháo, ghì hướng lao của khẩu pháo để nó không rơi xuống vực.
Bánh pháo đè lên người anh.
Nhưng khẩu pháo đã được giữ lại.
Khi đồng đội tìm cách cứu, Tô Vĩnh Diện chỉ còn đủ sức hỏi:
“Pháo có việc gì không?”
Câu hỏi ấy khiến nhiều người xúc động.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, điều anh quan tâm không phải là bản thân mình mà là khẩu pháo – tài sản chiến đấu của đơn vị, là thứ sẽ tiếp tục phục vụ trận đánh.
Tô Vĩnh Diện hy sinh trước khi Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bước vào những trận đánh quyết định.
Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956.



