Tô Vĩnh Diện – Lấy thân mình chèn pháo
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện đã anh dũng hy sinh khi dùng chính thân mình chèn bánh pháo đang lao xuống vực để bảo vệ khẩu pháo và đồng đội. Hành động quả cảm ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", chúng ta không thể quên những người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện.
Ông sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1949, ông gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Cuối năm 1953, quân ta chuẩn bị mở Chiến dịch Điện Biên Phủ. Để đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi cao, vực sâu vào trận địa là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn và nguy hiểm.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện được giao nhiệm vụ kéo pháo qua một đoạn đường dốc hiểm trở. Trời tối, đường trơn trượt sau nhiều ngày mưa. Hàng trăm chiến sĩ phải dùng dây thừng để giữ khẩu pháo nặng trên sườn núi.
Bất ngờ, dây kéo bị đứt. Khẩu pháo lao nhanh xuống dốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nếu khẩu pháo rơi xuống vực không chỉ mất đi vũ khí quý giá mà còn có thể làm nhiều đồng đội thiệt mạng.
Không chút do dự, Tô Vĩnh Diện hô lớn:
"Quyết giữ pháo!"
Rồi ông lao tới, dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo.
Khẩu pháo dừng lại.
Đồng đội và vũ khí được bảo toàn.
Nhưng người chiến sĩ quả cảm ấy đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Tây Bắc khi tuổi đời mới tròn 30 tuổi.
Ông Nguyễn Văn Thìn, người trực tiếp tham gia kéo pháo năm ấy, từng xúc động kể lại:
"Chúng tôi chạy đến thì khẩu pháo đã dừng lại. Đồng chí Tô Vĩnh Diện nằm dưới bánh pháo. Không ai cầm được nước mắt. Sự hy sinh của đồng chí đã cứu cả khẩu pháo và nhiều chiến sĩ."
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn quân, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử vào ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Sau đó, ông được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi của ông mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử dân tộc như một biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và tinh thần dám hy sinh vì Tổ quốc.



