TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
Những ngày đầu năm 1954, núi rừng Tây Bắc rực lửa chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ – chiến dịch quyết định vận mệnh của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Để đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn vào trận địa giữa núi cao, vực sâu là nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Không có xe cơ giới hiện đại, hàng trăm chiến sĩ phải dùng dây chão, tời kéo và sức người để đưa từng khẩu pháo vượt qua những con dốc dựng đứng.
Trong đoàn quân ấy có một người chiến sĩ trẻ tên là Tô Vĩnh Diện.
Anh sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ anh đã quen với lao động vất vả. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Tô Vĩnh Diện tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Nhờ sức khỏe tốt và tinh thần trách nhiệm cao, anh được giao nhiệm vụ trong đơn vị pháo binh – lực lượng giữ vai trò rất quan trọng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đêm ngày 31 tháng 1 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện nhận nhiệm vụ kéo một khẩu pháo lớn lên trận địa.
Trời tối đen như mực.
Đường núi trơn trượt vì mưa.
Một bên là vách đá dựng đứng.
Một bên là vực sâu hun hút.
Hàng chục chiến sĩ cùng hò dô kéo khẩu pháo nặng hàng tấn từng chút một.
Bất ngờ…
Một sợi dây kéo bị đứt.
Khẩu pháo rung mạnh rồi bắt đầu lao ngược xuống dốc.
Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí mà còn có thể làm nhiều chiến sĩ hy sinh và ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch tác chiến.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không hề chần chừ.
Anh lao thẳng về phía bánh pháo.
Bằng tất cả sức lực, anh dùng vai đẩy, rồi lấy chính thân mình chèn vào bánh pháo để ghìm lại.
Khẩu pháo dừng lại.
Đồng đội lập tức lao đến chèn đá và buộc lại dây kéo.
Khẩu pháo đã được cứu.
Nhưng Tô Vĩnh Diện bị bánh pháo đè lên người và anh dũng hy sinh.
Lúc ấy anh mới tròn 29 tuổi.
Các chiến sĩ đứng lặng giữa núi rừng.
Nhiều người không cầm được nước mắt.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã giúp khẩu pháo tiếp tục được đưa vào trận địa đúng kế hoạch.
Chỉ hơn một tháng sau, những khẩu pháo ấy đã đồng loạt khai hỏa, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ ngày 13 tháng 3 năm 1954.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu kiên cường, quân và dân ta đã làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Giơ-ne-vơ, chấm dứt chiến tranh xâm lược ở Đông Dương.
Để ghi nhớ công lao to lớn của người chiến sĩ trẻ, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Tô Vĩnh Diện danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, tại nhiều trường học, doanh trại và đường phố trên cả nước đều mang tên Tô Vĩnh Diện. Mỗi lần nhắc đến anh, người Việt Nam đều nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ lấy chính thân mình chèn bánh pháo để bảo vệ vũ khí của Tổ quốc.
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện cho chúng ta hiểu rằng, trong những năm tháng chiến tranh, có biết bao con người bình dị đã sẵn sàng hy sinh tính mạng vì nhiệm vụ chung. Chính những sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang của dân tộc.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của Anh hùng Tô Vĩnh Diện nhắc nhở chúng ta phải biết sống có trách nhiệm, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



