Tô Vĩnh Diện – Lấy thân mình chèn pháo, giữ vững niềm tin chiến thắng (CÂU CHUYỆN SỐ 32)
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ đã trở thành bản hùng ca chói lọi của dân tộc Việt Nam. Làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ấy không chỉ là tài thao lược, mà còn là sự hy sinh anh dũng của biết bao người lính. Trong số đó, Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện là một biểu tượng sáng ngời của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ cơ cực đã sớm rèn giũa trong anh ý chí kiên cường. Sau Cách mạng Tháng Tám, anh tham gia dân quân, rồi xung phong vào bộ đội, trở thành người chiến sĩ pháo cao xạ kiên trung, luôn gương mẫu trong mọi nhiệm vụ.
Năm 1953, khi quân đội ta chuẩn bị cho chiến dịch lớn, Tô Vĩnh Diện được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng pháo cao xạ. Đó là một trọng trách nặng nề, bởi pháo cao xạ lúc bấy giờ là vũ khí hiện đại, có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc khống chế bầu trời, bảo vệ lực lượng chiến đấu.
Để đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn vào trận địa Điện Biên Phủ, bộ đội ta phải vượt qua những cung đường rừng núi hiểm trở, dốc cao, vực sâu. Không có máy móc, tất cả đều dựa vào sức người. Hàng trăm chiến sĩ gồng mình kéo pháo, từng bước một vượt qua những con dốc cheo leo trong đêm tối, dưới mưa bom, bão đạn của kẻ thù.
Đêm định mệnh ấy, khi đơn vị đang kéo pháo xuống dốc, bất ngờ pháo địch bắn tới dữ dội. Một sợi dây tời bị đứt, khẩu pháo nặng hàng tấn mất kiểm soát, lao nhanh xuống dốc, đe dọa rơi xuống vực sâu. Trong khoảnh khắc sinh tử, mọi nỗ lực ghìm giữ đều trở nên vô vọng.
Trước tình thế ấy, Tô Vĩnh Diện đã đưa ra quyết định trong tích tắc – một quyết định làm nên huyền thoại.
Anh lao mình vào bánh pháo, dùng chính thân mình để chèn lại. Khẩu pháo dừng lại, nhưng người chiến sĩ trẻ đã vĩnh viễn nằm xuống.
Sự hy sinh của anh đã cứu khẩu pháo – cứu vũ khí, cứu trận địa, và góp phần bảo đảm cho kế hoạch tác chiến của toàn chiến dịch. Ngay sau đó, đơn vị đã đưa pháo vào vị trí an toàn, sẵn sàng nổ súng, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội.
Trước tấm gương ấy, đồng đội đã nghiêm trang đứng bên mộ anh, thề tiếp tục chiến đấu đến cùng, quyết tâm tiêu diệt kẻ thù.
Tô Vĩnh Diện được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1956 – trở thành người anh hùng pháo cao xạ đầu tiên ngã xuống trên mặt trận Điện Biên Phủ.
Hình ảnh người chiến sĩ “lấy thân mình chèn pháo” đã đi vào thơ ca, lịch sử, trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nhà thơ Tố Hữu từng viết:
“Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm…”
Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về Tô Vĩnh Diện vẫn được nhắc lại như một bản hùng ca không bao giờ phai. Đó là câu chuyện về một con người bình dị, đã dám đánh đổi cả tính mạng để giữ vững một khẩu pháo – giữ vững niềm tin chiến thắng.
Và chính từ những con người như thế, dân tộc Việt Nam đã làm nên những điều tưởng chừng không thể.


