TÔ VĨNH DIỆN – NGƯỜI CHÈN PHÁO BẰNG THÂN MÌNH
TÔ VĨNH DIỆN – NGƯỜI CHÈN PHÁO BẰNG THÂN MÌNH
Đường kéo pháo lên Điện Biên là những con đường tưởng như không dành cho pháo.
Dốc cao.
Vực sâu.
Bùn đất.
Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người qua núi rừng.
Tô Vĩnh Diện là một trong những người lính pháo binh trên con đường ấy.
Anh sinh năm 1924 tại Thanh Hóa.
Từ một người nông dân, anh trở thành người lính.
Đầu năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định, bộ đội kéo pháo vào trận địa.
Rồi kế hoạch tác chiến thay đổi.
Mệnh lệnh được đưa ra:
Kéo pháo ra.
Đưa pháo vào đã khó.
Kéo pháo ra giữa núi rừng còn khó hơn.
Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh.
Những người lính lại ghì dây.
Vai căng lên.
Bàn chân bám vào đất.
Từng chút một, khẩu pháo nặng nề dịch chuyển.
Trên một đoạn dốc nguy hiểm, sự cố xảy ra.
Dây kéo pháo bị đứt.
Khẩu pháo bắt đầu lao xuống.
Phía dưới là vực.
Nếu khẩu pháo rơi, không chỉ mất một vũ khí quý giá.
Những người lính phía dưới cũng có thể bị cuốn theo.
Tô Vĩnh Diện lao đến.
Anh dùng thân mình chèn vào bánh pháo.
Một con người đối diện với sức nặng hàng tấn của thép.
Không có cách nào để cơ thể ấy không bị nghiền nát.
Nhưng khẩu pháo dừng lại.
Đồng đội được cứu.
Pháo được giữ.
Tô Vĩnh Diện hy sinh.
Những người đồng đội đứng quanh anh.
Có lẽ chẳng ai nói được điều gì.
Trong chiến tranh, người ta chứng kiến nhiều cái chết.
Nhưng không có cái chết nào trở thành bình thường.
Một người vừa còn kéo dây cùng mình.
Vừa thở.
Vừa gọi nhau.
Vài phút sau đã nằm im.
Người lính không có nhiều thời gian để tiễn bạn.
Họ phải tiếp tục nhiệm vụ.
Khẩu pháo được kéo đi.
Trên bánh pháo, có thể vẫn còn dấu máu của Tô Vĩnh Diện.
Chiến dịch Điện Biên Phủ sau đó bước vào những ngày đêm ác liệt.
Những khẩu pháo mà bộ đội bằng sức người đưa qua núi rừng đã góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường.
Mỗi phát pháo bắn đi đều có công sức của hàng trăm người.
Và trong đó có một người đã lấy chính thân thể mình giữ lại một khẩu pháo.
Ngày nay, khi nhìn những phương tiện hiện đại, thật khó hình dung một thời con người dùng vai và dây thừng kéo pháo qua núi.
Càng khó hình dung có người sẵn sàng lao vào bánh pháo đang trôi xuống dốc.
Điều gì khiến Tô Vĩnh Diện làm vậy?
Có lẽ anh không kịp nghĩ đến hai chữ “anh hùng”.
Trong giây phút ấy, anh chỉ nhìn thấy nguy hiểm.
Nhìn thấy đồng đội.
Nhìn thấy khẩu pháo phải được giữ lại.
Và phản xạ của một người lính khiến anh lao lên.
Anh hùng đôi khi bắt đầu từ một hành động rất nhanh.
Nhưng phía sau hành động ấy là cả một quá trình sống.
Là kỷ luật.
Là tình đồng đội.
Là niềm tin rằng nhiệm vụ của mình có ý nghĩa lớn hơn sự an toàn của riêng mình.
Tô Vĩnh Diện không được nhìn thấy ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Ngày chiến thắng.
Không được nghe tin tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ thất thủ.
Không được trở về quê Thanh Hóa.
Nhưng tên anh ở lại trên những trang sách.
Và mỗi khi câu chuyện kéo pháo được kể, người ta lại nhắc đến một thân người nằm dưới bánh pháo.
Một hình ảnh dữ dội.
Nhưng cũng rất đẹp.
Bởi đó là khoảnh khắc một con người lựa chọn để mình dừng lại, cho đoàn quân được tiếp tục đi tới.



