Tô Vĩnh Diện – người con của quê hương Thanh Hóa
Tôi vẫn nhớ những ngày đầu năm 1954, khi đơn vị chúng tôi hành quân lên Điện Biên Phủ. Núi rừng Tây Bắc khi ấy vừa hùng vĩ, vừa hiểm trở. Con đường kéo pháo vào trận địa quanh co, dốc cao, vực sâu, có những đoạn chỉ cần một chút sơ suất là cả khẩu pháo có thể gặp nguy hiểm.

TÔ VĨNH DIỆN – NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG THANH HÓA
Lời kể tái hiện từ góc nhìn của một người đồng đội trong Chiến dịch Điện Biên Phủ
Tôi vẫn nhớ những ngày đầu năm 1954, khi đơn vị chúng tôi hành quân lên Điện Biên Phủ. Núi rừng Tây Bắc khi ấy vừa hùng vĩ, vừa hiểm trở. Con đường kéo pháo vào trận địa quanh co, dốc cao, vực sâu, có những đoạn chỉ cần một chút sơ suất là cả khẩu pháo có thể gặp nguy hiểm.
Trong những người lính cùng làm nhiệm vụ với tôi khi ấy, có một người mà tôi đặc biệt nhớ: đồng chí Tô Vĩnh Diện, người con của quê hương Thanh Hóa.
Anh Diện không phải là người thích nói nhiều. Anh sống giản dị, gần gũi với anh em và luôn nhận về mình những phần việc khó. Mỗi khi đơn vị gặp khó khăn, anh thường động viên mọi người:
“Cố gắng lên các đồng chí! Vì nhiệm vụ, chúng ta nhất định phải hoàn thành.”
Tôi còn nhớ những đêm kéo pháo giữa núi rừng. Trời tối, đường dốc và trơn. Những người lính chúng tôi phải tập trung tất cả sức lực để giữ từng bánh pháo, từng mét đường. Có những lúc mệt đến rã rời, nhưng chỉ cần nhìn sang đồng đội, chúng tôi lại cố gắng tiếp tục.
Anh Diện cũng vậy. Dường như ở anh lúc nào cũng có một nghị lực đặc biệt.
Rồi một ngày, khi đơn vị đang kéo pháo trên một đoạn đường dốc, sự cố bất ngờ xảy ra. Khẩu pháo mất thăng bằng và có nguy cơ lao xuống dốc. Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, mọi người đều tìm cách giữ pháo.
Tôi vẫn nhớ tiếng anh em hô nhau:
“Giữ pháo! Giữ pháo!”
Mọi việc xảy ra quá nhanh.
Tô Vĩnh Diện đã không do dự. Anh lao vào chèn pháo, dùng thân mình để giữ khẩu pháo lại, tạo điều kiện cho đồng đội kịp xử lý tình huống.
Chúng tôi gọi tên anh.
Nhưng anh đã bị thương rất nặng.
Khoảnh khắc ấy, tôi không thể nào quên được. Một người lính bình thường, một người con của Thanh Hóa, đã đứng trước sự lựa chọn giữa sự sống của bản thân và nhiệm vụ của cả đơn vị. Anh đã chọn nhiệm vụ, chọn đồng đội.
Anh đã hy sinh.
Sau đó, chúng tôi tiếp tục nhiệm vụ. Nỗi đau mất đi một người đồng đội thân thiết hòa cùng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Không ai trong chúng tôi muốn sự hy sinh của anh trở nên vô nghĩa.
Mỗi khi nhớ về Tô Vĩnh Diện, tôi không chỉ nhớ đến người chiến sĩ đã lấy thân mình chèn pháo. Tôi nhớ đến một con người giản dị, kiên cường, luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích của bản thân.
Anh sinh ra từ quê hương Thanh Hóa, một vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Từ một người con bình dị của quê hương, anh đã trở thành một trong những biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, tôi vẫn nhớ những con đường kéo pháo năm xưa, nhớ những người đồng đội đã nằm lại và đặc biệt nhớ Tô Vĩnh Diện.
Tôi nghĩ rằng điều quý giá nhất mà thế hệ chúng tôi có thể để lại cho thế hệ sau không chỉ là những câu chuyện về chiến thắng, mà còn là bài học về trách nhiệm.
Khi Tổ quốc cần, người chiến sĩ phải biết đặt lợi ích của đất nước, của tập thể và của đồng đội lên trên bản thân mình.
Tô Vĩnh Diện đã sống như thế.
Và quê hương Thanh Hóa có quyền tự hào về người con ấy.
Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì Tổ quốc.



