TÔ VĨNH DIỆN – NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA ĐÈO PHA ĐIN
Tác giả: Vũ Thị Ánh Nguyệt Lớp: K13B.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trước khi những khẩu pháo có mặt tại trận địa Điện Biên Phủ, chúng phải vượt qua những con đường núi hiểm trở. Đó là những ngày mà mỗi khẩu pháo không chỉ là vũ khí, mà còn là niềm hy vọng của những người lính đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Trong đội ngũ kéo pháo ấy có Tô Vĩnh Diện, một người lính đã hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ đưa pháo vào trận địa.
Trong một lần kéo pháo, khi khẩu pháo có nguy cơ lao xuống vực, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình chèn vào bánh pháo để giữ pháo lại. Ông hy sinh ngày 1/2/1954, khi mới 30 tuổi. Câu chuyện ấy sau này trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu về sự hy sinh của người lính trong quá trình chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Nhưng chiến thắng không chỉ được làm nên trong những trận đánh trực tiếp. Trước tiếng súng là những đoàn người kéo pháo, mở đường, vận chuyển lương thực, đưa đạn dược và chăm sóc thương binh. Có những công việc tưởng như thầm lặng, không xuất hiện trong những trang sử hào hùng, nhưng nếu thiếu chúng, chiến trường không thể vận hành. Tô Vĩnh Diện và những người lính kéo pháo chính là một phần của câu chuyện ấy.
Có những người đã không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng. Họ hy sinh khi chiến dịch còn chưa kết thúc, thậm chí khi những trận đánh lớn còn chưa bắt đầu. Nhưng chính những con người ấy đã góp phần đưa cả dân tộc đến gần hơn với ngày chiến thắng.
Đọc câu chuyện về Tô Vĩnh Diện, mình càng hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công vang dội. Lịch sử còn được viết bằng những bước chân trên đường núi, những đôi vai gùi hàng, những bàn tay kéo pháo và cả những con người đã nằm lại giữa đường ra trận.
Vì thế, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, hãy nhớ rằng phía sau một chiến thắng lịch sử là biết bao con người bình dị đã góp phần làm nên điều phi thường.


