TÔ VĨNH DIỆN – “THÀ HY SINH QUYẾT BẢO VỆ PHÁO”
Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP Tin học Trường Đại học Hải Dương
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, pháo binh là một trong những lực lượng giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Nhưng để đưa được những khẩu pháo vượt qua núi rừng Tây Bắc đến trận địa, người lính phải đối mặt với những con đường hiểm trở, dốc cao và vực sâu.
Tô Vĩnh Diện là một trong những người lính đã hy sinh trong hành trình đưa pháo ra trận.
Ông sinh năm 1924 tại Thanh Hóa, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng cơ cực. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia dân quân, rồi gia nhập bộ đội.
Năm 1953, Tô Vĩnh Diện được điều vào lực lượng pháo cao xạ và được huấn luyện ở Trung Quốc. Sau đó, ông cùng đơn vị trở về Việt Nam chuẩn bị cho chiến dịch lớn.
Khi tiến vào chiến trường Điện Biên Phủ, những khẩu pháo phải được kéo bằng sức người qua địa hình vô cùng hiểm trở.
Mỗi khẩu pháo là một khối thép nặng.
Mỗi đoạn đường là một thử thách.
Đặc biệt, trên những đoạn dốc, chỉ cần một sai sót, khẩu pháo có thể lao xuống vực.
Trong một lần kéo pháo, điều không mong muốn đã xảy ra.
Khẩu pháo mất đà.
Có nguy cơ trượt xuống vực.
Tô Vĩnh Diện lập tức tìm cách giữ pháo.
Ông dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo.
Khoảnh khắc ấy, ông biết mình có thể phải hy sinh.
Nhưng nếu không làm vậy, khẩu pháo – tài sản quý giá của cả đơn vị – có thể bị mất.
Tô Vĩnh Diện đã hy sinh để cứu khẩu pháo.
Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ ghi lại câu chuyện và lời hô nổi tiếng gắn với ông: “Thà hy sinh quyết bảo vệ pháo.”
Câu chuyện ấy giản dị nhưng lay động.
Một người lính có thể hy sinh vì đồng đội.
Nhưng Tô Vĩnh Diện còn hy sinh để bảo vệ một khẩu pháo – bởi với ông, khẩu pháo ấy chính là sức mạnh của cả đơn vị, là phương tiện để những người lính tiếp tục chiến đấu.
Nếu khẩu pháo mất đi, những người phía trước sẽ gặp khó khăn.
Vì vậy, bảo vệ pháo cũng chính là bảo vệ đồng đội.
Ngày nay, khi những khẩu pháo Điện Biên Phủ được trưng bày trong bảo tàng, chúng ta có thể nhìn thấy những khối thép tưởng như vô tri.
Nhưng mỗi khẩu pháo ấy từng có một hành trình.
Từng được kéo qua núi.
Từng đi qua những con đường nguy hiểm.
Từng có những người lính dùng chính sức lực và cả mạng sống của mình để đưa nó đến trận địa.
Tô Vĩnh Diện đã nằm lại trên con đường kéo pháo. Nhưng khẩu pháo mà ông bảo vệ đã tiếp tục hướng nòng về phía quân thù, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.



