Tô Vĩnh Diện và sự hy sinh anh dũng trong chiến dịch Điện Biên Phủ.

Giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ, nơi từng vang dội tiếng pháo mở màn cho chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954, vẫn còn đó những ký ức không thể phai mờ về sự hy sinh anh dũng của những người con ưu tú của dân tộc. Trong số ấy, liệt sỹ Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ pháo binh đã lấy thân mình chèn pháo đã trở thành một biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước và tinh thần quên mình vì độc lập, tự do.
Người con của quê hương xứ Thanh
Liệt sỹ Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống ( nay thuộc huyện Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả nhưng thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chứng kiến cảnh làng quê bị tàn phá, đồng bào lầm than, chàng trai trẻ Tô Vĩnh Diện đã không ngần ngại tham gia nhập ngũ.
Tháng 5 năm 1953, Quân đội ta thành lập các đơn vị pháo cao xạ để chuẩn bị đánh lớn. Tô Vĩnh Diện được điều về làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ, thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367. Trong quá trình hành quân cơ động trên chặng đường hơn 1000 km tới vị trí tập kết để tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, ông luôn luôn gương mẫu, đảm nhiệm những công việc khó khăn nặng nề nhất. . Những ngày huấn luyện gian khổ, thiếu thốn đủ bề không làm lung lay ý chí của người chiến sĩ trẻ. Trái lại, càng khó khăn, ông càng quyết tâm rèn luyện để góp sức cho cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc
Khoảnh khắc lịch sử – lấy thân mình chèn pháo
Cuối năm 1953, quân ta mở chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược nhằm tiêu diệt tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của thực dân Pháp ở Tây Bắc. Nhiệm vụ của lực lượng pháo binh là kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, rừng sâu, đưa vào các trận địa bao quanh thung lũng Điện Biên.
Đường kéo pháo hiểm trở vô cùng: dốc cao, trơn trượt, nhiều đoạn chỉ vừa đủ một người đi, hai bên là vực sâu hun hút. Bộ đội phải dùng sức người thay cho máy móc, từng bước một kéo pháo lên cao giữa mưa rét và bùn lầy. Có những đêm, cả đơn vị thức trắng để hoàn thành nhiệm vụ, đôi bàn tay rớm máu vì dây thừng cứa vào da thịt. Tô Vĩnh Diện khi ấy là một trong những chiến sĩ trực tiếp tham gia kéo pháo
Một đêm đầu năm 1954, khi đơn vị đang kéo pháo lên một cao điểm quan trọng, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Con đường đất trở nên trơn như đổ mỡ. Trong lúc đang di chuyển, dây kéo bị trùng, khẩu pháo khổng lồ mất thăng bằng và trượt mạnh xuống dốc.
Tình thế vô cùng nguy hiểm. Nếu khẩu pháo lao xuống vực, không chỉ mất vũ khí chiến lược mà còn có thể cuốn theo nhiều chiến sĩ phía sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không do dự. Anh lao nhanh về phía bánh pháo, dùng toàn thân mình chèn lại.
Tiếng hô thất thanh vang lên giữa màn mưa rừng:
“Pháo trượt rồi! Cẩn thận!”
Nhưng đã quá muộn. Sức nặng khủng khiếp của khẩu pháo nghiền lên thân người chiến sĩ trẻ. Nhờ hành động dũng cảm ấy, khẩu pháo được giữ lại an toàn. Đồng đội chạy tới thì Tô Vĩnh Diện đã hy sinh, máu hòa lẫn với bùn đất nơi sườn núi lạnh giá.
Sự hy sinh của anh khiến toàn đơn vị lặng đi trong đau xót. Nhưng cũng chính từ mất mát ấy, tinh thần chiến đấu của bộ đội càng thêm sục sôi. Ai nấy đều thầm hứa sẽ chiến đấu đến cùng để xứng đáng với máu xương của đồng đội đã ngã xuống.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Từ sự hy sinh đến chiến thắng vang dội
Những khẩu pháo được bảo vệ an toàn đã phát huy sức mạnh trong các trận đánh ác liệt sau đó. Pháo binh ta liên tục bắn phá các cứ điểm của địch, mở đường cho bộ binh xung phong.
Ngày 7/5/1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm tướng De Castries, đánh dấu chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ. Chiến công ấy là kết tinh của biết bao mồ hôi, nước mắt và xương máu của hàng vạn chiến sĩ, trong đó có liệt sỹ Tô Vĩnh Diện.
Ngày 7/5/1955, Tô Vĩnh Diện được Chủ tịch nước trao tặng Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương chiến công hạng Nhất và được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Anh đã trở thành anh hùng Pháo cao xạ đầu tiên của quân đội ta ngã xuống trên mặt trận Điện Biên Phủ, sự hi sinh của anh đã đi vào lịch sử như một huyền thoại - quên mình cứu pháo.
Ngày nay, tại quê hương Thanh Hóa và nhiều địa phương trên cả nước, tên của anh được đặt cho đường phố, trường học. Những thế hệ học sinh khi được nghe kể về anh đều bày tỏ lòng kính phục và biết ơn sâu sắc.
Lời kết
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, nhưng câu chuyện về liệt sỹ Tô Vĩnh Diện vẫn sống mãi với thời gian. Đó không chỉ là câu chuyện của một cá nhân anh hùng, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của hàng triệu con người Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Câu chuyện về liệt sỹ Tô Vĩnh Diện nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm giữ gìn và xây dựng đất nước xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha anh.



