Bài viết

Tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng

Năm 1968, tại một tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm những cô gái tuổi đời chỉ mới mười tám, đôi mươi. Trong đó, có Xuân – cô gái có giọng hát cao vút và nụ cười rạng rỡ bất kể ngày đêm trực chiến.

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Thị Thanh Trà (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại một tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm những cô gái tuổi đời chỉ mới mười tám, đôi mươi. Trong đó, có Xuân – cô gái có giọng hát cao vút và nụ cười rạng rỡ bất kể ngày đêm trực chiến.

Một đêm mưa tầm tã, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, bom tọa độ dội xuống không ngừng nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Tiểu đội của Xuân nhận lệnh phải san lấp hố bom ngay lập tức để đoàn xe tải chở nhu yếu phẩm kịp qua trước lúc trời sáng.

Trong lúc nghỉ tay bên vách tà luy, Xuân lôi từ túi áo ra một mảnh giấy đã nhăm nhúm. Đó là bức thư viết dở cho người yêu đang chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Cô viết: "Anh à, ở đây hoa trâm ổi vẫn nở tím bên sườn đồi sau mỗi trận bom. Em vẫn đợi ngày đất nước ca khúc khải hoàn, mình sẽ về quê cùng nhau đi gặt lúa..."

Đột nhiên, một hồi còi báo động vang lên. Máy bay địch quay lại. Xuân nhanh chóng nhét bức thư vào túi áo rồi cùng đồng đội lao ra mặt đường để cắm tiêu cho xe qua. Một loạt bom bi nổ định mệnh đã dội xuống đúng vị trí tiểu đội đang làm nhiệm vụ.

Sáng hôm sau, khi khói bom đã tan, người ta tìm thấy Xuân nằm bên cạnh mép hố bom đã được san phẳng. Trong túi áo cô, bức thư vẫn còn đó, nhưng nhòe đi vì nước mưa và những vệt máu đỏ tươi. Đoàn xe đêm ấy đã qua an toàn, những người lính lái xe nghiêng mình chào hương hồn những cô gái trẻ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng | Câu chuyện thời hoa lửa