“Tọa độ lửa” trong những năm kháng chiến chống Mỹ
Trên mảnh đất Quảng Trị – nơi từng được xem là “tọa độ lửa” trong những năm kháng chiến chống Mỹ – có biết bao con người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện dưới đây được ghi lại từ lời kể của một cựu thanh niên xung phong, từng trực tiếp tham gia mở đường, san lấp hố bom trên tuyến giao thông trọng điểm thời chiến tranh. Nhân vật là một cựu thanh niên xung phong quê ở vùng ven sông Thạch Hãn. Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện gia
Năm 1972, khi Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị 1972 diễn ra, mức độ bom đạn tăng lên dữ dội. Những tuyến đường mà đơn vị ông phụ trách thường xuyên bị đánh phá liên tục. Có những ngày, vừa san lấp xong một hố bom thì ngay sau đó lại xuất hiện thêm nhiều hố mới. Đất đỏ Quảng Trị bị cày xới không còn hình dạng ban đầu.
Trong một đêm làm nhiệm vụ gần khu vực Thành cổ Quảng Trị, đơn vị của ông bị pháo kích bất ngờ. Tiếng nổ vang lên liên tiếp, đất đá tung mù mịt. Một số đồng đội bị thương, có người không qua khỏi. Dù vậy, khi pháo tạm ngưng, họ vẫn quay lại hiện trường để tiếp tục nhiệm vụ, bởi tuyến đường phía trước đang cần được thông suốt.
Ông kể rằng, nỗi sợ lớn nhất không phải là bom đạn, mà là cảm giác bất lực khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua những đêm dài không ngủ.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn, nhưng ông vẫn kiên trì lao động, làm ruộng, gây dựng lại cuộc sống gia đình. Đồng thời, ông tham gia các hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong địa phương, hỗ trợ đồng đội và gia đình chính sách.
Ngày nay, khi tuổi đã cao, ông vẫn thường kể lại những ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và giá trị của hòa bình. Câu chuyện của ông là một lát cắt tiêu biểu cho lớp người đã đi qua chiến tranh ở Quảng Trị – những con người bình dị nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường của lịch sử.



