TOÀ SOẠN BÁO QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN CHÚNG TÔI CHƯA AI ĐƯỢC DIỄM PHÚC NHƯ BẠN...
TOÀ SOẠN BÁO QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN CHÚNG TÔI CHƯA AI ĐƯỢC DIỄM PHÚC NHƯ BẠN...
Ngày 20 tháng 10 năm 1950, trên số báo đầu tiên của Báo Quân đội nhân dân, chuyên mục “Quân đội nhân dân trả lời” xuất hiện một phần hỏi - đáp khiến độc giả ngày nay đọc lại vẫn phải bật cười.
Một chiến sĩ tên Nguyễn Văn Mễ ở Địa phương quân Phúc Yên gửi thư hỏi: “Tôi mới cưới vợ. Vợ tôi rất quyến luyến tôi. Nay tôi ra tòng quân, an ủi vợ tôi bằng cách nào? Giải quyết gia đình ra sao?”.
Và tòa soạn đã trả lời một cách cực kỳ duyên dáng: “Tòa soạn chúng tôi chưa ai được diễm phúc như bạn nên không thể giúp bạn kinh nghiệm giải quyết vấn đề. Bạn thử viết thư hỏi Báo Phụ nữ Việt Nam xem".
Giữa những năm tháng kháng chiến gian khổ, trong tiếng bom đạn mà vẫn giữ được chất lính hóm hỉnh, nhân văn và ấm áp, quả thật là hiếm có. Câu trả lời ngắn gọn, dí dỏm ấy không chỉ khiến người đọc bật cười mà còn cho thấy tinh thần lạc quan, chân thật và gần gũi của những người làm báo cách mạng thuở đầu.
Những người lính cầm bút biết gieo tiếng cười để xua đi nỗi nhớ nhà, san sẻ niềm riêng của đồng đội. 75 năm trôi qua, đọc lại vẫn thấy đáng yêu làm sao.



