Cựu chiến binh

TỘI ÁC TÀN BẠO TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI NĂM 1977 THEO HỒI TƯỞNG CỦA NGƯỜI LÍNH XE TĂNG NGUYỄN BÁ HỘ

Phú Thọ10/12/2025Nguyễn Thị Hồng Ngọc+ Nguyễn Thị Lệ (Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỘI ÁC TÀN BẠO TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI NĂM 1977 THEO HỒI TƯỞNG CỦA NGƯỜI LÍNH XE TĂNG NGUYỄN BÁ HỘ

Tết âm lịch năm 1977, khi trung đoàn xe tăng của Nguyễn Bá Hộ được điều về ấp Bến Sỏi (Tây Ninh) làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới, chiến tranh đã cận kề nhưng không ai ngờ nó lại tàn bạo đến như vậy. Những ngày đầu năm mới, lẽ ra người dân nơi đây phải được đón xuân yên bình, nhưng thay vào đó, pháo địch trút xuống bến phà Bến Sỏi, khiến bộ đội phải đào hào, đào hầm trú ẩn giữa vườn mía khô nắng cháy. Tết năm ấy, không có bánh chưng, không có sum vầy, chỉ có tiếng nổ và sự thiếu thốn: thiếu nước, thiếu thực phẩm, thiếu cả giấc ngủ yên bình.

Theo lời kể lại trong dòng hồi ức của người lính Nguyễn Bá Hộ, những năm tháng đó còn ám ảnh bởi một nỗi kinh hoàng hơn cả bom đạn: tội ác man rợ của những toán lính Trung Quốc tràn qua biên giới trong đêm. Trong ký ức của những người lính trực tiếp chứng kiến hậu quả, những vụ xâm nhập ấy không chỉ nhằm gây hấn quân sự, mà còn nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi bằng sự giết chóc tàn bạo đối với dân thường. Những câu chuyện được kể lại khiến sống lưng ai nghe đến cũng lạnh buốt: đàn ông thì nó đóng cọc treo lên, trẻ em thì bị buộc túm tay lại vứt xuống giếng, đàn bà, người già bị chém ngang, vồ cùng độc ác, không từ nào diễn tả được hết cảnh khủng khiếp đó.

Quân đội ta khi tiếp cận các điểm xâm nhập ấy đã phải chụp lại hiện trường, lưu giữ bằng chứng để tố cáo những hành động vô nhân tính đó. Theo lời kể của người lính, những bức ảnh ấy sau đó được treo ở nhiều ngã ba, ngã tư khu vực biên giới. Không phải để kích động hận thù mù quáng, mà để nhân dân hiểu rõ sự thật, thấy rõ kẻ thù đang gieo rắc tội ác vô nhân đạo trên chính mảnh đất quê hương mình. Những hình ảnh khốc liệt ấy trở thành hồi chuông cảnh tỉnh, khơi dậy lòng yêu nước, lòng căm giận quân xâm lược, và ý chí sẵn sàng đứng lên chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Đối với Nguyễn Bá Hộ và những người lính năm ấy, chiến tranh không chỉ là tiếng súng ở chiến trường, mà còn là nỗi đau khắc sâu khi chứng kiến dân thường vô tội chịu cảnh tàn sát. Những tháng ngày ở biên giới Tây Nam trở thành ký ức không thể quên – vừa vì sự gian khổ nơi chiến hào, vừa vì sự phẫn nộ trước những tội ác nhắm vào chính nhân dân mình. Đó là lý do khiến những người lính như anh càng nắm chặt tay lái, càng quyết tâm chiến đấu, bởi họ hiểu rằng bên trong mỗi trận đánh không chỉ là nhiệm vụ của quân đội, mà là sự sống còn của dân tộc.

Ngày nay, nhắc lại những câu chuyện ấy không phải để khơi gợi thù hằn giữa các dân tộc, mà để nhắc nhớ giá trị của hòa bình, để hiểu rằng tự do và yên bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt của biết bao con người. Những hồi ức của người lính Nguyễn Bá Hộ như một lời nhắc nhở vĩnh viễn: chiến tranh luôn tàn khốc, và nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ hòa bình, giữ lấy chân lý và nhân đạo, để không bao giờ lặp lại những bi kịch đau thương của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn