Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TÔI ĐÃ BẾ ANH BẾ VĂN ĐÀN TRÊN TAY

Đoạn trích là những dòng ký ức vô cùng xúc động và thiêng liêng về giây phút hy sinh anh dũng của anh hùng Bế Văn Đàn tại trận địa Mường Pồn. Giữa làn đạn khốc liệt, người chiến sĩ trẻ đã lấy thân mình làm giá súng, nén chịu đau đớn để đồng đội nã đạn vào quân thù. Đặc biệt, đoạn kể đã tái hiện lễ kết nạp Đảng có một không hai trong lịch sử: không cờ, không hoa, chỉ có tình đồng chí và dòng máu nóng của người anh hùng thấm đẫm vai áo người bí thư. Sự công nhận Đảng tịch ngay trước lúc lâm chung

Lai Châu03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gương liệt sĩ Bế Văn Đàn, người anh hùng lấy thân mình làm giá súng đã đi vào trang sách các em thơ, những bài hát về Bế Văn Đàn và những tên phố, tên trường vẫn là bài học truyền thống sâu sắc đối với thế hệ trẻ.

Đồng chí Nguyễn Trọng Quỳnh (trích một đoạn trong chuyện anh Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng) nhớ lại những giây phút ác liệt ấy như sau: "Tôi nhìn thấy thân hình Đàn nằm lộ hẳn trên công sự giữa tầm đạn. Tôi vô cùng lo lắng cho tính mạng của Đàn. Lúc này hàng ngũ địch đang lộn xộn, chúng bắn trả càng dữ dội hỏa điểm của Pù và Đàn bị lộ.

Từng loạt đạn đại liên bắn xả, nhưng khẩu trung liên trên lưng Đàn vẫn giòn giã nhả đạn. Anh ngước mắt nhìn lên nói với Pù, là xạ thủ trung liên đang kề súng trên vai Đàn: "Pù bắn mạnh vào!". Bỗng một viên đạn của địch bắn trúng loa chắn lửa làm khẩu trung liên văng về một bên. Đàn lại lôi súng kề lên lưng. Ngay lúc ấy, một viên đạn khác đã xuyên qua vai Đàn. Anh kêu lên rồi từ từ gục xuống, khẩu trung liên ngã về một bên, máu trên vai Đàn chảy ướt đẫm một bên áo. "Đàn, Đàn ơi, có việc gì không?". Pù kéo Đàn xuống thì thừa cơ bọn địch lại gào lên "A la xô". Nghe tiếng nói của bọn khát máu, Đàn lại nhoai lên mắm môi nheo mắt, lấy hết sức cố nhỏm người lên nói: "Kê lên Pù! Kê lên, quyết chiến đấu tiêu diệt chúng. Đảng kêu gọi chúng ta". Trên lưng Đàn, tiếng trung liên lại nổ rền. Mặt Đàn tái dần, lưng máu đầm đìa. Anh Quỳnh nói tiếp: Lúc ấy là 12 giờ 30 phút, tôi nhẩy lên cùng Pù vực Đàn xuống ven suối, mắt Đàn từ từ mở rồi nói nhỏ dần: "Giá tôi không mắc khuyết điểm ấy, thì tôi cũng được vào Đảng rồi đấy Bí thư nhỉ?". Nghe Đàn nói, tôi run cả người. Tôi ôm chặt Đàn vào lòng rồi muốn gào thét lên để Đàn nghe rõ:

"Đồng chí Đàn yêu quý! Tôi thay mặt Đảng tuyên bố kết nạp đồng chí Bế Văn Đàn vào Đảng Lao động Việt Nam từ giờ phút này. Đồng chí Đàn hãy nhận lấy danh hiệu vinh quang của Đảng". Đàn dùng hết hơi sức ôm chặt lấy tôi và nói: "Tôi! Tôi được kết nạp Đảng!". Đàn ngả lưng và thiếp đi, ngực và một bên áo của tôi ướt đẫm máu người anh hùng Mường Pồn.

Sau trận đánh đó, đồng chí Chu Huy Mân lúc ấy là Chính ủy đại đoàn 316 đã gọi đồng chí Quỳnh lên làm việc và hỏi rõ chi tiết việc kết nạp Đàn tại trận địa. Mức khen thưởng cho Đàn do đơn vị đề nghị là Huân chương chiến công hạng nhất. Sau nâng lên Huân chương quân công hạng ba.

Đồng chí Nguyễn Trọng Quỳnh bồi hồi xúc động kể lại: "Đáng lẽ kết nạp Đàn trước ngày đi chiến dịch. Tất cả các thủ tục, nguyên tắc đã làm xong, nhưng chi bộ nhất trí để lại sẽ kết nạp trong chiến đấu, vì ngày ấy Đàn quá nhớ mẹ nên đã bỏ về thăm mẹ vài ngày trước khi đi chiến đấu. Lễ kết nạp tại trận địa không có cờ Đảng, không có bàn thờ Tổ quốc nhưng thật thiêng liêng. Tất cả đồng đội của Đàn được chứng kiến lễ kết nạp đó như một hiệu kèn xung trận cổ vũ mọi người bước vào cuộc chiến đấu mới".

Sau trận này, đồng chí Quỳnh được đề bạt lên chính trị viên phó tiểu đoàn 251 của trung đoàn 174. Sau chiến dịch Điện Biên Phủ và sau kháng chiến chống Pháp, đồng chí Quỳnh được cử đi học ở học viện Ki-ép Liên Xô. Sau khi đi học về, đồng chí Quỳnh ở đơn vị tên lửa làm nhiệm vụ ở miền Bắc, đến 1973 lại được cử vào miền Đông Nam Bộ. Sau ngày giải phóng miền Nam, năm 1978, anh ra Bắc làm hiệu phó Trường sĩ quan lục quân I cho tới khi nghỉ hưu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn