Tôi đã chứng kiến ngày đất nước liền một dải - NĐC
Tôi là Lê Văn Hòa, nguyên chiến sĩ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Bây giờ tôi đã già, nhưng mỗi lần nhớ lại tháng 4 năm 1975, tôi vẫn như thấy mình của tuổi đôi mươi – trong bộ quân phục bạc màu, hành quân thần tốc về phía Nam, mang theo niềm tin rằng đất nước sẽ thống nhất.
Tôi là Lê Văn Hòa, nguyên chiến sĩ tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Bây giờ tôi đã già, nhưng mỗi lần nhớ lại tháng 4 năm 1975, tôi vẫn như thấy mình của tuổi đôi mươi – trong bộ quân phục bạc màu, hành quân thần tốc về phía Nam, mang theo niềm tin rằng đất nước sẽ thống nhất.
1. Hành quân trong những ngày lịch sử
Đơn vị chúng tôi tiến vào miền Nam trong đội hình dày đặc. Đường hành quân dài không dứt, xe nối xe, người nối người.
Không ai nói nhiều. Nhưng ai cũng hiểu: đây là thời khắc quyết định.
Có đêm, chúng tôi dừng nghỉ bên rừng cao su. Lá cây rơi nhẹ xuống vai áo. Một đồng đội nói khẽ:
“Chắc sắp về tới Sài Gòn rồi…”
Không ai trả lời, nhưng ai cũng nhìn về phía trước.
2. Những giờ phút tiến công
Khi lệnh tổng tiến công được phát ra, cả đội hình như bùng lên.
Tiếng xe tăng, tiếng pháo, tiếng bước chân hòa vào nhau. Chúng tôi tiến về trung tâm thành phố.
Đường phố Sài Gòn hiện ra. Hai bên là nhà cửa, là người dân đứng nhìn. Có người vẫy tay, có người khóc.
Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác lúc đó: vừa căng thẳng, vừa không tin nổi rằng mình đang ở nơi cuối cùng của cuộc chiến.
3. Khoảnh khắc lịch sử
Khi tiến đến khu vực trung tâm, chúng tôi nhận lệnh giữ vị trí.
Không ai hò reo lớn.
Chỉ có sự lặng im rất dài.
Vì ai cũng hiểu: phía trước là kết thúc của một cuộc chiến kéo dài hàng chục năm.
Tôi nhìn đồng đội mình – ai cũng lấm bụi, mắt đỏ, nhưng ánh lên niềm tin rất rõ ràng.
4. Sau tiếng súng
Khi chiến sự lắng xuống, chúng tôi mới thực sự cảm nhận được sự thay đổi.
Không còn tiếng bom, không còn tiếng pháo.
Chỉ còn tiếng gió và tiếng người dân từ khắp nơi đổ ra đường.
Có người nắm tay chúng tôi, có người chỉ đứng khóc.
Tôi không quên được ánh mắt của họ – vừa vui mừng, vừa như không tin điều đó là thật.
5. Lời của người lính già
Sau này trở về quê, tôi mới hiểu rằng:
Không có khoảnh khắc nào giống như ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Đó không chỉ là một chiến thắng, mà là ngày đất nước khép lại quá khứ chia cắt để bước vào hòa bình.
Tôi may mắn được sống sót.
Nhưng rất nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại trên những chặng đường tiến về Sài Gòn.
Họ không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng chính họ đã làm nên ngày đó.
Kết
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhớ chiến tranh, mà để nhớ rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, và bằng những con người đã đi qua “thời hoa lửa” không tiếc đời mình.



