Anh hùng Lao động

Tôi đã đi qua biên giới Tây Nam mùa khói lửa - NĐC

Tôi là Võ Văn Minh, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường biên giới Tây Nam trong Chiến tranh biên giới Tây Nam Việt Nam - Khmer Đỏ.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN DUY LƯƠNG (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Võ Văn Minh, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường biên giới Tây Nam trong Chiến tranh biên giới Tây Nam Việt Nam - Khmer Đỏ.

Năm ấy tôi mới 20 tuổi. Khi nhận lệnh lên đường, chúng tôi chỉ biết một điều: phía trước là những cánh rừng rậm đầy nguy hiểm, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh.

Con đường hành quân vào biên giới dài và khắc nghiệt. Nắng cháy da, đường đất đỏ bụi mù, có những đoạn phải đi bộ hàng chục cây số trong im lặng tuyệt đối. Không ai biết phía trước sẽ gặp gì.

Khi vào đến vùng rừng sâu, chúng tôi bắt đầu cảm nhận rõ sự căng thẳng. Những dấu vết bỏ lại của chiến sự cũ vẫn còn đó. Làng mạc hoang vắng, cây cối bị tàn phá, không khí nặng nề.

Có những đêm, chúng tôi phải ngủ ngay trong rừng. Muỗi rừng dày đặc, ẩm ướt bám khắp người, nhưng không ai dám đốt lửa lớn vì sợ bị phát hiện.

Tôi nhớ một trận phục kích. Đơn vị đang di chuyển thì bất ngờ bị tấn công. Tiếng súng vang lên giữa rừng tối, ánh lửa chớp nhoáng. Chúng tôi lập tức tản đội hình, bám từng gốc cây để chiến đấu.

Có người bị thương, nhưng vẫn cố bò về phía sau để không làm lộ vị trí. Không ai bỏ ai lại phía sau.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, tôi nghe tiếng đồng đội gọi nhau:

  • “Giữ đội hình! Còn đất là còn người!”

Câu nói ấy như ghim vào đầu tôi suốt cả cuộc đời.

Sau trận đánh, rừng lại trở về im lặng. Nhưng đó không phải sự yên bình, mà là sự im lặng của một vùng đất vừa đi qua bão lửa.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê nhà. Nhưng mỗi lần nghe tiếng gió thổi qua rừng tre, tôi lại nhớ những ngày đứng giữa biên giới Tây Nam – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã đi qua không phải bằng giấc mơ, mà bằng sự sống và lòng tin vào hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn