Tôi đã đi qua những cánh rừng biên giới đầy dấu chân chiến tranh - NĐC
Tôi là Nguyễn Văn Lực, nguyên pháo thủ tham gia chiến đấu tại mặt trận biên giới Tây Nam trong Chiến tranh biên giới Tây Nam Việt Nam - Khmer Đỏ. Năm ấy tôi vừa tròn 20 tuổi. Từ một chàng trai miền Bắc, tôi hành quân vào Nam trong những ngày đất nước còn chưa kịp yên bình hoàn toàn. Con đường vào chiến trường dài, nóng và bụi đỏ, nhưng điều nặng nhất không phải là hành quân – mà là cảm giác không biết phía trước đang chờ mình điều gì.
1. Cánh rừng không có lối quay lại
Khi đơn vị tôi đến biên giới, mọi thứ đều khác xa tưởng tượng. Rừng dày, âm u, và im lặng đến khó hiểu.
Nhưng ai cũng biết: sự im lặng đó không phải bình yên.
Chúng tôi dựng pháo giữa rừng, ngụy trang bằng lá cây. Mỗi khẩu pháo được giấu kỹ như một phần của rừng già.
Ban ngày không được di chuyển nhiều. Ban đêm mới là lúc căng thẳng nhất – khi mọi thứ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
2. Khi tiếng pháo xé rừng
Một đêm, khi sương xuống dày đặc, chúng tôi nhận lệnh khai hỏa.
Tôi đứng bên khẩu pháo, tay nắm chặt cần giật. Tim đập mạnh đến mức tưởng như át cả tiếng rừng.
Lệnh vang lên:
“Bắn!”
Cả trận địa rung chuyển.
Tiếng pháo xé toạc không gian, ánh lửa bùng lên giữa rừng tối. Tôi còn nhớ cảm giác mặt đất dưới chân như đang dịch chuyển.
Không có thời gian để nghĩ. Chỉ có thao tác, nạp đạn, chỉnh hướng, và tiếp tục.
3. Những giờ phút không ai ngủ
Sau trận pháo kích, rừng lại trở về im lặng.
Nhưng chúng tôi không ai dám ngủ sâu.
Có người ngồi tựa vào thân cây, mắt nhắm nhưng tai vẫn lắng nghe từng tiếng động nhỏ.
Một đồng đội tôi nói khẽ:
“Ở đây, ngủ cũng phải canh.”
Câu nói nghe đơn giản, nhưng đúng với tất cả những gì chúng tôi trải qua.
4. Những người không kịp trở về
Trong đơn vị, chúng tôi mất người sau mỗi trận đánh.
Có những đồng đội vừa hôm qua còn ngồi lau pháo cùng nhau, hôm nay đã không còn ngồi đó nữa.
Không ai kịp nói lời chia tay.
Chỉ có khoảng trống để lại – lặng lẽ và nặng nề.
5. Khi biên giới dần yên lại
Sau nhiều ngày chiến đấu, tình hình dần ổn định.
Chúng tôi rút pháo về vị trí an toàn hơn.
Rừng vẫn ở đó, gió vẫn thổi, nhưng không còn tiếng súng liên tục như trước.
Tôi đứng nhìn lại nơi từng đặt pháo, lòng không nhẹ đi, mà chỉ thấy trầm xuống.
6. Lời của người lính già
Bây giờ tôi đã già.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng sấm, tôi lại nhớ những ngày trong rừng biên giới Tây Nam – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã sống giữa khói lửa, giữa ranh giới rất mỏng của sự sống và cái chết.
Kết
Tôi kể lại câu chuyện này để nhớ rằng:
Hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà là kết quả của những con người đã đi qua chiến tranh mà không lùi bước.



