Tôi đã đứng ở Gạc Ma năm 1988 - NĐC
Năm ấy tôi mới 20 tuổi. Con tàu đưa chúng tôi ra Trường Sa giữa biển rộng mênh mông. Sóng lớn, gió mạnh, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là biển động, mà là cảm giác thiêng liêng khi biết mình đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc.
Khi chúng tôi đến đảo, nhiệm vụ là cắm mốc chủ quyền và xây dựng công sự bảo vệ. Mọi người làm việc không ngừng nghỉ, chuyền tay từng bao cát, từng viên đá giữa nắng gắt và gió biển rát mặt.
Biển hôm đó lặng một cách lạ thường. Nhưng ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dâng lên.
Rồi sự việc xảy ra rất nhanh.
Những con tàu lạ tiến đến gần. Tiếng hô vang lên dồn dập. Chúng tôi lập tức vào vị trí. Không ai lùi bước.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh đồng đội mình đứng thành vòng quanh cột mốc, tay nắm chặt tay, giữ lấy lá cờ Tổ quốc giữa gió biển.
Một người bên cạnh tôi nói rất khẽ:
“Nếu phải ngã xuống, cũng phải ngã trên phần đất này.”
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình không chỉ đang làm nhiệm vụ, mà đang đứng giữa ranh giới của sự sống và niềm tin.
Sau đó là những giây phút không thể nào quên. Biển vẫn xanh, nhưng lòng người thì như dậy sóng. Chúng tôi chiến đấu không phải bằng sức mạnh đơn thuần, mà bằng ý chí giữ từng tấc biển, từng hòn đảo.
Nhiều đồng đội tôi đã nằm lại nơi ấy. Họ không kịp trở về đất liền, nhưng họ đã trở thành một phần của biển đảo quê hương.
Sau này, mỗi lần nhìn ra biển, tôi không chỉ thấy sóng nước, mà còn thấy những người đồng đội năm xưa vẫn đứng đó – lặng im nhưng bất khuất.


