Anh hùng Lao động

Tôi đã giữ đường dây giữa rừng bom đạn - NĐC

Tôi là Đặng Văn Hùng, nguyên chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn. Năm ấy tôi 19 tuổi. Người ta giao cho tôi một nhiệm vụ nghe thì đơn giản: giữ thông tin liên lạc luôn thông suốt giữa các đơn vị. Nhưng chỉ khi vào rừng rồi, tôi mới hiểu: đó là một cuộc chiến thầm lặng, kéo dài từng giờ từng phút.

Hà Tĩnh10/04/2026BÙI THỊ HẰNG NGA (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Văn Hùng, nguyên chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn.

Năm ấy tôi 19 tuổi. Người ta giao cho tôi một nhiệm vụ nghe thì đơn giản: giữ thông tin liên lạc luôn thông suốt giữa các đơn vị. Nhưng chỉ khi vào rừng rồi, tôi mới hiểu: đó là một cuộc chiến thầm lặng, kéo dài từng giờ từng phút.

1. Sợi dây giữa đại ngàn

Dây điện thoại của chúng tôi chạy dọc theo rừng, men theo suối, bám vào cây, chôn dưới đất.

Chỉ cần một đoạn đứt, cả hệ thống liên lạc có thể tê liệt.

Vì vậy, chúng tôi phải đi kiểm tra liên tục. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm mới dám bò ra sửa dây.

Có những đoạn đường, tôi phải vừa đi vừa lắng nghe tiếng “rẹt…rẹt…” của tín hiệu để biết dây còn sống hay đã đứt.

2. Những lần chạy giữa bom rơi

Có lần, tôi đang nối dây thì máy bay địch xuất hiện.

Tiếng bom rơi xuống gần đến mức đất rung lên dưới chân.

Tôi nằm ép xuống đất, tay vẫn giữ cuộn dây chưa kịp nối xong.

Khi tiếng nổ tạm lắng, tôi bò dậy tiếp tục công việc, vì nếu không nối kịp, đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh.

Một đồng đội của tôi nói:

  • “Dây còn thì người còn chiến đấu được.”

Câu nói đó tôi nhớ suốt đời.

3. Những đêm không có ánh sáng

Trường Sơn ban đêm tối như mực.

Chúng tôi không được bật đèn, chỉ dựa vào ánh trăng hoặc pháo sáng từ xa.

Có những đêm mưa, dây bị đứt hàng loạt.

Tôi cùng đồng đội lội suối, trượt ngã liên tục, người ướt sũng nhưng vẫn phải tìm điểm nối.

Có lúc tôi nghĩ mình không còn sức nữa.

Nhưng rồi lại nghĩ: nếu mình dừng, cả trận địa phía trước sẽ bị cắt liên lạc.

4. Một người giữ, hàng trăm người sống

Tôi từng nghe chỉ huy nói:

  • “Một mét dây thông là cứu được cả một đơn vị.”

Lúc đó tôi mới hiểu: công việc của mình không chỉ là nối dây, mà là nối sự sống.

Có những ngày, chúng tôi sửa dây liên tục không nghỉ.

Tay chảy máu, vai mỏi rã rời, nhưng không ai than.

5. Ngày hòa bình

Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê.

Không còn dây điện, không còn bom rơi.

Nhưng mỗi khi nghe tiếng gió rít qua dây điện ngoài đường, tôi lại nhớ Trường Sơn – nhớ những sợi dây mỏng manh nhưng giữ cả chiến trường thông suốt.

6. Lời của người lính già

Bây giờ tôi đã già.

Nhưng tôi luôn tin rằng: trong chiến tranh, không chỉ có người cầm súng, mà còn có những người lặng lẽ giữ đường dây, giữ thông tin, giữ cho sự sống không bị đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn