Tôi đã kéo pháo qua những ngọn núi cao nhất đời mình - NĐC
Tôi là Phạm Văn Dũng, nguyên chiến sĩ pháo binh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Bây giờ tóc tôi đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe như tiếng dây chão nghiến vào đá, tiếng đồng đội hô nhau giữa rừng núi, và tiếng pháo nặng hàng tấn đang được kéo từng mét một lên đỉnh cao
Tôi là Phạm Văn Dũng, nguyên chiến sĩ pháo binh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Bây giờ tóc tôi đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe như tiếng dây chão nghiến vào đá, tiếng đồng đội hô nhau giữa rừng núi, và tiếng pháo nặng hàng tấn đang được kéo từng mét một lên đỉnh cao.
1. Ngày bước vào lòng chảo Điện Biên
Chúng tôi hành quân qua rừng núi Tây Bắc trong những ngày mưa lạnh. Con đường đất trơn trượt, nhiều đoạn phải bám rễ cây mà đi.
Khi đến nơi, tôi nhìn xuống lòng chảo Điện Biên. Núi bao quanh, mây phủ dày. Người ta nói đây là “pháo đài bất khả xâm phạm”.
Nhưng chúng tôi biết: nếu không đánh, thì đất nước không thể đứng lên.
2. Mệnh lệnh kéo pháo – bắt đầu một cuộc chiến không tưởng
Một ngày, lệnh được truyền xuống: kéo pháo vào trận địa.
Nghe thì đơn giản, nhưng pháo nặng hàng tấn, phải kéo qua rừng rậm, dốc cao, đường hẹp.
Chúng tôi buộc dây vào pháo. Hàng chục, thậm chí hàng trăm người cùng kéo một khẩu pháo.
Có đoạn dốc đứng gần như thẳng. Mồ hôi hòa vào đất, chân trượt liên tục, nhưng không ai dám buông tay.
Một đồng chí trẻ vừa kéo vừa nói:
“Có ngã thì đứng dậy kéo tiếp, pháo không được dừng!”
3. Những đêm không ngủ giữa rừng núi
Ban đêm, chúng tôi nghỉ ngay bên đường. Không có chăn ấm, chỉ có áo mỏng và hơi lạnh núi rừng.
Có những người ngủ gục ngay khi còn đang giữ dây kéo.
Nhưng chỉ cần có lệnh, tất cả lại bật dậy, tiếp tục hành trình.
Tôi nhớ một đêm mưa rất lớn. Đường lầy như bùn. Pháo bị sa lầy, không nhúc nhích.
Cả đơn vị im lặng vài giây, rồi một người hét lên:
“Đẩy! Không để pháo nằm lại!”
Và rồi tất cả cùng lao vào.
4. Khi pháo nổ – cả núi rừng rung chuyển
Ngày trận đánh bắt đầu, tôi đứng bên khẩu pháo của mình.
Khi tiếng lệnh vang lên, cả trận địa như bùng nổ. Khói pháo dày đặc. Núi rừng Điện Biên rung lên từng đợt.
Chúng tôi không còn nghĩ đến sợ hãi. Chỉ còn nhiệm vụ và niềm tin.
Từng viên đạn được bắn đi, mang theo hy vọng của cả dân tộc.
5. Ngày chiến thắng và những người không trở về
Khi lá cờ chiến thắng được kéo lên, chúng tôi lặng đi.
Không ai nói gì nhiều. Chỉ có những ánh mắt đỏ hoe nhìn nhau.
Vì ai cũng hiểu: chiến thắng này được đổi bằng rất nhiều người đã nằm lại giữa núi rừng.
Tôi đứng rất lâu bên khẩu pháo. Nó vẫn còn nóng. Nhưng lòng tôi thì trống rỗng.
6. Lời kết của người lính già
Bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi không chỉ nhớ chiến thắng.
Tôi nhớ những bàn tay siết chặt dây kéo pháo.
Tôi nhớ những giọt mồ hôi rơi trên đất núi.
Và tôi nhớ những người đồng đội không kịp trở về.
Họ đã không còn, nhưng họ đã làm nên lịch sử.



