Bài viết

"Tôi đã không sợ chết để bảo vệ quê hương, thì tôi cũng không sợ các anh để bảo vệ lẽ phải cho con đồng đội tôi!".

Ninh Bình13/05/2026Vũ Thị Minh Ánh (11A10 THPT Xuân Trường)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Chiến (70 tuổi): CCB chống Mỹ, từng tham gia chiến trường Quảng Trịnh năm 1972. Bị thương ở chân (thương binh 3/4), tính cách thẳng thắn, kiên cường nhưng hiền hậu. Sống tại một làng quê yên bình, hiện đang đối mặt với việc gia đình một đồng đội cũ bị lấn chiếm đất rừng sản xuất. Ông Chiến sống giản dị, hàng ngày chăm sóc vườn cây. Ông luôn mang trong mình nỗi nhớ đồng đội cũ là ông Ba (đã mất), người từng đỡ đạn cho ông.

Con trai ông Ba - Hùng - hiền lành, đang bị một nhóm người địa phương lợi dụng quen biết để lấn chiếm mảnh vườn phía sau nhà, mảnh đất duy nhất Hùng dùng để nuôi mẹ già.Hùng bất lực, định bỏ cuộc. Ông Chiến biết chuyện, nhìn vết thương trên chân mình, nhớ về lời thề "không bỏ lại đồng đội".Ông Chiến không cầm súng, nhưng ông cầm bút. Ông tìm đến các văn bản pháp luật, làm đơn khiếu nại thay cho Hùng.Ông gặp sự thờ ơ, thậm chí đe dọa từ nhóm người lấn chiếm. Nhưng với bản lĩnh "Bộ đội Cụ Hồ", ông kiên quyết không lùi bước, dù phải đi lại nhiều lần.

Trong một cuộc họp hòa giải tại xã, nhóm người lấn chiếm lớn tiếng, vu khống. Ông Chiến đứng lên, cởi áo ngoài, để lộ những vết sẹo chiến tranh, dõng dạc kể về trận đánh năm xưa và khẳng định: "Tôi đã không sợ chết để bảo vệ quê hương, thì tôi cũng không sợ các anh để bảo vệ lẽ phải cho con đồng đội tôi!".

Chiến thắng của lẽ phải

Câu nói của ông Chiến làm rung động những người có mặt. Chính quyền xã vào cuộc, xác minh lại hồ sơ đất đai dựa trên sự kiên trì làm đơn của ông. Nhóm người lấn chiếm phải trả lại đất.Ông Chiến cùng Hùng đứng trước ngôi mộ của ông Ba, thắp nén hương. Ông nói: "Ba ơi, trận đánh này ta thắng rồi".

Ông Chiến cảm thấy nhẹ lòng, tiếp tục sống cuộc đời ý nghĩa, truyền lửa cho thế hệ trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn